Ký Ức Đạn Bom Nơi Chiến Trường B Ác Liệt
Chiến trường B những năm 1972–1975 trong ký ức của bác Đào Xuân Tư là một vùng đất đạn bom cày xới, nơi ranh giới giữa sống và chết vô cùng mỏng mong. Bác kể cho chúng tôi nghe về những trận đánh giằng co từng chốt giao thông hào, khi không quân và pháo binh địch dội xuống hàng ngàn tấn bom đạn làm rung chuyển cả mặt đất. Nhiều lần công sự sập gãy, đất đá vùi lấp cả người, bác Tư cùng đồng đội lại tự bới đất chui lên, lau sạch bụi bẩn trên khẩu súng bộ binh rồi tiếp tục nhắm thẳng quân thù nhả đạn. Bên cạnh bom đạn kẻ thù, người chiến sĩ trẻ quê Hoằng Hóa còn phải đối mặt với những cơn sốt rét rừng tàn phá sức khỏe làm thân thể gầy rộc, môi thâm tím nhưng tay vẫn không rời báng súng. Bác tâm sự rằng trong những giờ phút nguy hiểm nhất, hình ảnh quê nhà Nhân Đạo với con sông xanh mát và nụ cười của mẹ cha luôn là động lực mạnh mẽ nhất giúp bác vượt qua mọi đe dọa của cái chết. Đoàn thanh niên chúng tôi ngồi nghe mà mắt nhòe đi vì thán phục trước sức chịu đựng phi thường và lòng quả cảm của bác Tư cùng các đồng đội. Những giọt mồ hôi và máu xương của bác Đào Xuân Tư trên chiến trường B đã đổi lại màu xanh thanh bình cho quê hương hôm nay, nhắc nhở thế hệ trẻ phải luôn ghi nhớ và tri ân sâu sắc.



