KÝ ỨC ĐẦU ĐỜI VỀ CHIẾN TRANH
Những ký ức đầu đời của Phùng Ngọc Hùng gắn liền với chiến tranh không phải qua sách vở, mà bằng những hình ảnh sống động và đau đớn: bom rơi, người chết, tiếng khóc và sự tàn bạo của phát xít Nhật đối với dân thường.
Ký ức đầu đời về chiến tranh của Phùng Ngọc Hùng không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là chuỗi ngày nối tiếp nhau của sợ hãi, hoang mang và mất mát. Khi nhiều đứa trẻ khác chỉ biết đến chiến tranh qua những câu chuyện kể, thì với ông, chiến tranh là thực tại trần trụi, hiện diện ngay trước mắt từ khi còn rất nhỏ.
Ông kể rằng, thời điểm năm 1944, khi chiến sự giữa Mỹ và Nhật lan rộng, thị xã Hồng Gai liên tục hứng chịu bom đạn. Những tiếng nổ vang trời trở thành âm thanh quen thuộc, thay thế cho tiếng gà gáy hay tiếng sóng biển. Mỗi lần bom rơi, mặt đất rung chuyển, nhà cửa đổ nát, khói bụi mù mịt. Trong đôi mắt trẻ thơ của Phùng Ngọc Hùng, chiến tranh khi ấy không có khái niệm thắng – thua, mà chỉ là sự tàn phá vô nghĩa và nỗi sợ hãi không tên.
Một trong những ký ức ám ảnh nhất là cảnh quân phát xít Nhật bắt bớ người dân đi mót thóc cháy. Vì đói, nhiều người liều mạng ra các kho thóc bị cháy để nhặt từng hạt còn sót lại. Nhưng khi bị phát hiện, họ bị đánh đập, tra tấn dã man. Ông Hùng nhớ như in những tiếng kêu la, những thân người bê bết máu bị lôi đi giữa ban ngày, ngay trước mắt dân làng.
Với một đứa trẻ, đó là những hình ảnh vượt quá sức chịu đựng. Nỗi sợ không chỉ đến từ bom đạn, mà còn từ sự tàn bạo của con người đối với con người. Những cảnh tượng ấy khắc sâu vào tâm trí non nớt của ông, trở thành bài học đầu đời về giá trị của sự sống và nỗi đau của thân phận mất nước.
Chiến tranh còn cướp đi tuổi thơ bình thường của ông bằng những đêm mất ngủ vì đói và sợ. Không có trường lớp đúng nghĩa, không có những ngày vui chơi trọn vẹn, tuổi thơ của Phùng Ngọc Hùng là những ngày trốn chạy, chứng kiến và ghi nhớ. Chính trong hoàn cảnh ấy, ký ức về chiến tranh không chỉ là nỗi đau, mà còn trở thành nền tảng hình thành nhân cách: biết căm phẫn trước áp bức, biết đồng cảm với nỗi khổ của người dân và dần hình thành ý thức rằng đất nước này cần phải thay đổi.
Sau này, khi đã trưởng thành và trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông mới hiểu rằng những ký ức đầu đời ấy chính là ngọn lửa âm ỉ, âm thầm dẫn dắt con đường cách mạng của mình. Chiến tranh đã cướp đi nhiều thứ, nhưng cũng từ đó hun đúc nên một thế hệ không cam chịu làm nô lệ, trong đó có cậu bé Phùng Ngọc Hùng năm nào.



