Ký ức để lại - Viết cho những ngày tháng năm ấy (1)

Có những ngày tháng đi qua đời người không chỉ để nhớ, mà để khắc sâu vào tim như một phần số phận. Với tôi, đó là những năm tháng thanh xuân khoác áo lính, bắt đầu từ một công chức trẻ rời cơ quan, gác lại đời sống bình yên để bước vào chiến trường khốc liệt nơi biên giới Tây Nam Tổ quốc.
Ngày lên đường nhập ngũ, không kèn trống, không tiễn đưa rộn ràng. Chỉ có một chuyến xe lặng lẽ và một lời dặn của mẹ: “Con mang theo chiếc nhẫn này để phòng khi hữu sự…”. Tôi đã bật khóc như một đứa trẻ khi nhận chiếc nhẫn vàng mẹ dúi vội vào tay – món hồi môn đơn sơ của người con gái tiễn con ra trận. Nước mắt ngày ấy theo tôi suốt những năm dài chiến tranh.Chỉ vỏn vẹn một tháng huấn luyện tân binh trong nắng cháy da, trong những cơn mưa rừng lạnh buốt, trong tiếng kẻng báo động giữa đêm khuya… là chúng tôi bước thẳng vào chiến trường. Từ giao thông hào, công sự, đến những trận pháo kích dồn dập, tiếng súng gầm vang không ngớt – tất cả nhanh chóng biến những chàng trai trẻ thành người lính thực thụ.Chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là đói khát, kiệt sức, là những bữa ăn vội vã, là những đêm thức trắng trong căng thẳng tột cùng. Có những khoảnh khắc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng chính tình đồng đội, những lá thư từ hậu phương, những tin nhắn gửi về từ gia đình đã tiếp thêm cho chúng tôi sức mạnh để đứng vững.Ngày nối ngày, chúng tôi quen dần với tiếng nổ của đạn pháo, với nhịp sống sinh tử nơi tuyến lửa. Rồi cũng đến lúc toàn đơn vị nhận lệnh tổng tiến công, mở rộng vùng giải phóng, tiến sâu vào biên giới với tinh thần sắt đá của người lính Việt Nam – sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, vì nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng.
May mắn sống sót, trở về sau những năm tháng ác liệt, tôi hiểu rằng mình đã gửi lại nơi chiến trường không chỉ tuổi trẻ, mà cả một phần máu thịt. Vinh dự được khen thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ là niềm tự hào, nhưng lớn hơn hết vẫn là niềm hạnh phúc được trở về trong vòng tay gia đình, trở về với quê hương thân yêu.Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng ký ức người lính thì chưa bao giờ cũ. Bởi đó là thanh xuân rực lửa, là bản hùng ca không lời của một thế hệ sống trọn vì non sông đất nước.


