KÝ ỨC ĐÊM BIÊN GIỚI- của Cực Binh Phạm Quốc Việt
Chiến tranh biên giới Việt – Trung chính thức bùng nổ vào ngày 17 tháng 2 năm 1979 khi phía Trung Quốc bất ngờ huy động lực lượng lớn quân chính quy tấn công dài trên toàn tuyến biên giới phía Bắc của Việt Nam, kéo dài hơn 1.000 km từ Lai Châu đến Quảng Ninh. Trận đánh tại Đồn Sì Lở Lầu: Cựu binh Phạm Quốc Việt – nguyên chính trị viên Đại đội 5, Bộ đội Biên phòng tỉnh Lai Châu – nhớ lại những giây phút đầu tiên đối mặt với cuộc xâm lược, khi pháo nổ suốt đêm và bộ đội phải tổ chức phòng thủ khẩ
Tôi vẫn nhớ rất rõ đêm ấy.
Đó là đêm cuối đông, rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi tôi đang cùng anh em Đại đội 5 đóng quân tại khu vực biên giới Xã Sỉ Lở Lầu tỉnh Lai Châu. Trời rét buốt, sương mù dày đặc, rừng núi chìm trong một sự yên tĩnh đến lạ thường. Không ai trong chúng tôi ngờ rằng, chỉ ít giờ sau, sự yên bình ấy sẽ bị xé toạc bởi tiếng pháo của quân xâm lược. Pháo nổ suốt đêm – chiến tranh bắt đầu. Khoảng gần sáng, những tiếng nổ đầu tiên vang lên, ban đầu thưa thớt, rồi dồn dập, liên hồi. Đất rung chuyển, ánh chớp pháo rạch ngang bầu trời đen kịt. Tôi hiểu ngay: Chiến tranh đã thực sự xảy ra. Pháo bắn suốt đêm, không ngớt. Âm thanh dội vào vách núi, vọng đi vọng lại, khiến không gian như rung lên từng hồi. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng đến thế ranh giới giữa hòa bình và chiến tranh – mong manh đến nhường nào. Tổ chức phòng thủ trong tình thế khẩn cấp. Là Chính trị viên Đại đội 5, tôi lập tức cùng Ban chỉ huy tổ chức triển khai đội hình chiến đấu. Mệnh lệnh được truyền đi nhanh gọn: Các tổ vào vị trí phòng thủ, Bảo vệ chốt, giữ vững tuyến biên giới, Phối hợp sơ tán nhân dân ở các bản gần biên giới. Không có thời gian để do dự hay hoang mang. Anh em chiến sĩ lúc ấy còn rất trẻ, nhiều đồng chí lần đầu đối mặt với chiến tranh, nhưng ánh mắt ai cũng kiên định.Tôi nhớ mình đã nói với anh em một câu rất ngắn: “Sau lưng chúng ta là nhân dân. Trước mặt là biên giới. Không được lùi.” Giữa làn đạn, tình quân dân càng bền chặt. Trong mưa pháo, bà con các dân tộc địa phương vẫn tìm cách hỗ trợ bộ đội. Có người dẫn đường, có người tiếp tế lương thực, có người chỉ nói một câu rất giản dị:“Bộ đội giữ đất cho dân, dân tin bộ đội.”Chính những điều ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi giữ vững trận địa, dù điều kiện vô cùng gian khổ, thiếu thốn, hiểm nguy luôn cận kề.Những giờ phút không thể quên. Đêm ấy kéo dài tưởng như vô tận. Pháo nổ, súng vang, rừng núi Lai Châu không ngủ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai loạt pháo, tôi chợt nghĩ đến quê nhà, nhưng rồi lại tự nhủ: “Nếu mình không đứng vững ở đây, thì đất nước sẽ không yên.”Đó là trách nhiệm của người lính biên phòng, trách nhiệm mà chúng tôi sẵn sàng gánh vác. Nhìn lại sau nhiều năm. Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần nhớ lại những giây phút đầu tiên ấy, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại. Không phải vì sợ hãi, mà vì xúc động. Bởi chúng tôi đã giữ được biên cương, giữ được bình yên cho Tổ quốc, để hôm nay các thế hệ sau được sống, học tập trong hòa bình.


