Bài viết

KÝ ỨC ĐÊM BIÊN GIỚI: VẾT THƯƠNG CHƯA LÀNH VÀ KHÁT VỌNG HỒI SINH

An Giang05/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC ĐÊM BIÊN GIỚI: VẾT THƯƠNG CHƯA LÀNH VÀ KHÁT VỌNG HỒI SINH

KÝ ỨC ĐÊM BIÊN GIỚI: VẾT THƯƠNG CHƯA LÀNH VÀ KHÁT VỌNG HỒI SINH

“Thời gian có thể phủ bụi lên mọi ký ức, những trang sách sử có thể ố vàng theo năm tháng, nhưng nỗi đau của những con người đi qua giông bão thì mãi mãi vẹn nguyên. Lắng nghe tiếng lòng của những nhân chứng lịch sử tại biên viễn Tây Ninh, ta không chỉ lật lại một trang sử thảm khốc của đất nước, mà còn để khắc sâu giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay...”

Chiến tranh đã lùi xa, dải đất biên cương xã Tân Lập (Tân Biên, Tây Ninh) ngày nay đã khoác lên mình màu xanh bạt ngàn của cây trái, của sự sống hồi sinh mạnh mẽ. Nhưng dưới lớp đất bình yên ấy là những ký ức kinh hoàng mà mỗi khi nhắc lại, những người trong cuộc vẫn không khỏi rùng mình, rơi lệ. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ đêm định mệnh 24/9/1977 – thời điểm tập đoàn phản động Pol Pot tiến hành cuộc tàn sát man rợ đối với đồng bào ta – vết thương lòng ấy vẫn rỉ máu trong tâm thức của những chứng nhân lịch sử bước ra từ cõi chết.

Kỳ 1: Đêm mưa máu và những cái chết không toàn thây

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, hàng ngàn người dân từ khắp các miền quê nghèo đã tìm về Tân Lập để khai hoang, lập nghiệp, dựng xây vùng kinh tế mới. Xã Tân Lập khi ấy gồm 8 ấp thì chỉ trong một đêm đen tàn khốc, 5 ấp biên giới bao gồm Bảy Bàu, Chằng Riệc, Tân Khai, Tân Chánh và Tân Thành đã bị dìm trong bể máu bởi bàn tay khát máu của lính Khmer Đỏ.

Ông Nguyễn Văn Hạnh (thường gọi là Ba Hạnh), một trong những người gắn bó với dải đất này từ những ngày đầu, nghẹn ngào đưa tay lau nước mắt:

“Tôi khẳng định luôn là chúng nó cố ý giết hại dân mình, dã man lắm nhà báo ơi! Chúng không dám đánh vào các đồn biên phòng hay doanh trại quân đội vì sợ hỏa lực hùng hậu của ta. Đêm đó, chúng âm thầm bao vây xung quanh, nã súng cối dồn dập chặn mọi lối thoát, rồi xua quân lẻn vào từng nhà, tàn sát dân lành không một chút dung tha.”

Chỉ trong chưa đầy ba giờ đồng hồ ngắn ngủi trước khi quân đội ta phá vây tiến vào, Tân Lập đã biến thành một bãi tha ma lạnh lẽo. Dưới cơn mưa xối xả của trời đêm biên giới, tiếng la hét thất thanh bị vùi dập bởi tiếng súng đạn khô khốc. Ông Ba Hạnh ngậm ngùi kể rằng số người thoát chết đêm ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đớn đau hơn, nhiều ngày sau đó, những người dân quay lại tìm thân nhân đã tiếp tục tử thương do vướng phải mìn mà lính Pol Pot gài sẵn dưới các thi thể. Ký ức kinh hoàng ấy nặng nề đến mức đã cướp đi lý trí của một số người sống sót, khiến họ phát điên hoặc phải bỏ xứ mà đi trong tuyệt vọng.

Kỳ 2: Nỗi ám ảnh trọn đời của người sống sót

Để thấu tỏ tận cùng nỗi đau, chúng tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Văn Tiếp và bà Vũ Thị Phượng ở ấp Tha La, xã Tân Phú, huyện Tân Châu. Đã hơn 40 năm trôi qua, nhưng mỗi khi đêm về, ông Tiếp vẫn giật mình tỉnh giấc, hét lên trong hoảng loạn: "Quân Khmer Đỏ đang giết dân mình, chạy mau...". Những hình ảnh về thảm cảnh đêm 24/9 vẫn hiển hiện sống động và tàn nhẫn như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Trong ký ức của vợ chồng ông Tiếp, đường làng, ngõ xóm, sàn nhà, trường học... đâu đâu cũng ngổn ngang xác người chồng chất lên nhau. Những em bé chưa đầy tuổi bị sát hại dã man; những thanh niên kháng cự bị phanh thây xé xác; kẻ thù thậm chí còn xếp chồng thi thể người dân vô tội lên nhau để đùa cợt trong tiếng mưa hòa lẫn máu đỏ gào xé màn đêm.

Nhớ lại giây phút sinh tử của gia đình mình, ông Tiếp run rẩy kể:

“Nhà tôi hồi đó gần biên giới. Đêm thứ bảy ấy, cả nhà đang nghe cải lương thì nghe tiếng tri hô của anh Tư Cang hàng xóm. Tiếng hô chưa dứt đã nghẹn lại như bị dao đâm ngang cổ, theo sau là loạt súng nổ liên hồi. Biết có biến, tôi vội vã đưa vợ con trườn qua vườn mía, chạy thục mạng về hướng Đông.”

Từ nơi ẩn nấp dưới bụi rậm cách đó vài cây số, ông Tiếp kinh hoàng chứng kiến lính Pol Pot mặc đồ đen, tay cầm đuốc điên cuồng đốt phá, tay cầm dao búa chém giết thẳng tay những người bị thương không chạy kịp. Tàn bạo hơn, chúng bao vây một bụi tre nơi người mẹ ôm hai đứa con nhỏ đang khóc ré vì sợ hãi. Bất chấp những lời lạy lục van xin, chúng lạnh lùng đổ xăng thiêu rụi cả ba mẹ con trong tiếng cười man rợ.

Kỳ 3: Nỗi đau lùi vào quá khứ, khát vọng hướng tới tương lai

Sáng hôm sau, khi tiếng súng lẻ tẻ dần tắt, vợ chồng ông Tiếp tìm đường trở về nhà với hy vọng gom góp lại chút tài sản còn sót lại. Nhưng tất cả chỉ còn là tàn tro đổ nát. Đi giữa mùi tử khí nồng nặc và những thi thể biến dạng ngổn ngang, vợ ông đã ngất lịm khi chứng kiến thi thể một bé gái chừng mười hai, mười ba tuổi bị làm nhục và sát hại dã man, bên cạnh là người phụ nữ chết gục với con dao cắm ngập trên lưng.

Cảnh tượng thảm khốc ấy đã khiến một người vốn dũng cảm như ông Tiếp cũng phải rụng rời chân tay. Ngay sau đó, ông đã đưa gia đình rời bỏ Tân Lập, chuyển về Tân Châu sinh sống và không bao giờ đủ can đảm quay lại vùng đất đầy đau thương ấy thêm một lần nào nữa.

Thông điệp từ quá khứ gửi đến tương lai:

Ngày 7/1/1979 đã đi vào lịch sử như một mốc son chói lọi của tinh thần đoàn kết quốc tế trong sáng, thủy chung giữa hai dân tộc Việt Nam - Campuchia. Chiến thắng chế độ diệt chủng Pol Pot không chỉ cứu giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt vong, khép lại trang sử đen tối để hồi sinh đất nước, mà còn bảo vệ vững chắc biên cương thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam.

Giờ đây, khi những vết thương chiến tranh dần được hàn gắn bằng sự nỗ lực, chung sức đồng lòng của nhân dân vùng biên, cuộc sống mới đã thực sự đơm hoa kết trái. Thế hệ hôm nay, khi đứng trước sự bình yên của quê hương, càng khắc cốt ghi tâm cái giá của hòa bình và độc lập. Những lời kể rút ra từ ruột gan của những nhân chứng như ông Ba Hạnh, ông Tiếp chính là lời nhắc nhở đanh thép về tội ác chiến tranh, đồng thời là động lực để chúng ta cùng nhau gìn giữ, vun đắp cho tình đoàn kết hữu nghị truyền thống, bền chặt giữa hai dân tộc Việt Nam - Campuchia mãi mãi xanh tươi, đời đời bền vững.

Nguồn:https://kienthuc.net.vn/kinh-hoang-chung-kien-toi-ac-tham-sat-cua-polpot-o-tay-ninh-post535372.html

Nhân chứng lịch sử: vợ chồng ông Nguyễn Văn Tiếp

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn