Bài viết

KÝ ỨC ĐÊM SƠ TÁN TRÊN CẦU LONG BIÊN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC ĐÊM SƠ TÁN TRÊN CẦU LONG BIÊN

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Thị Lan (Người dân phố cổ Khâm Thiên, Hà Nội)

"Tháng 12 năm 1972, Hà Nội trải qua 12 ngày đêm khốc liệt của chiến dịch đường không bằng máy bay B-52 của Mỹ. Cả thành phố rung chuyển trong tiếng còi báo động xé lòng và tiếng cao xạ nã đạn xé toạc màn đêm. Phố Khâm Thiên quê tôi bị bom san phẳng, đau thương tang tóc bao trùm khắp các ngõ nhỏ.

Thực hiện lệnh sơ tán triệt để, chúng tôi – những người già, phụ nữ và trẻ em – phải rời bỏ nhà cửa để đi về các vùng ngoại thành. Đêm đó, trời lạnh thấu xương, tôi dắt theo hai đứa con nhỏ, gùi trên lưng vài bộ quần áo và ít lương khô, hòa vào dòng người lặng lẽ đi bộ vượt qua cầu Long Biên để sang bờ bên kia sông Hồng.

Trên tầng cao của cây cầu sắt, tiếng gầm rú của máy bay địch vọng lại từ xa, bầu trời phía nội đô rực sáng một màu đỏ máu của lửa bom. Ai cũng bước đi vội vã nhưng trật tự, không một tiếng khóc lóc hoảng loạn. Những đứa trẻ mệt lả được bố mẹ cõng trên vai, mắt rơm rớm nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc mũ rơm hộ thân. Giữa dòng người xuôi ngược ấy, tôi bắt gặp những người lính tự vệ thủ đô đang vác súng trường, đứng gác kiên định bên các thành cầu, hướng mắt nhìn lên bầu trời đầy khói lửa.

Cây cầu Long Biên cổ kính đêm ấy gồng mình gánh chịu những bước chân sơ tán, chứng kiến một Hà Nội đau thương nhưng vô cùng quả cảm. Chúng tôi ra đi không phải vì sợ hãi, mà để bảo toàn lực lượng, để hẹn ngày trở về trong chiến thắng. Ánh lửa bập bùng của đêm sơ tán năm ấy đã khắc sâu vào tâm khảm tôi về một thời hoa lửa kiên cường của thủ đô anh hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn