Cựu chiến binh

Ký Ức Đêm Trường Sơn Day Dứt

Hồi ức bi tráng về đồng đội ngã xuống và hành trình tìm lại bản ngã giữa cuộc sống đời thường của người cựu binh.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Nhìn lũ trẻ nô đùa trên bãi cỏ an toàn, tôi tự nhủ những hy sinh của đồng đội là hoàn toàn xứng đáng, dù bản thân phải mang theo những vết sẹo không thể xóa nhòa. Đôi bàn tay tôi thỉnh thoảng lại run rẩy vô cớ. Không phải vì bệnh tật, mà là tàn dư của những ngày tháng căng thẳng cực độ đối diện với tử thần. Vết thương lòng vẫn cứ âm ỉ rỉ máu, chẳng có loại thuốc nào chữa lành được. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn