Cựu chiến binh

Ký Ức Đẹp Giữa Khói Lửa Quảng Trị Của Người Lính Trinh Sát Về O Diệp

Đỗ Khánh Linh

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026phường Trần Nhân Tông (Phường Trần Nhân Tông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký Ức Đẹp Giữa Khói Lửa Quảng Trị Của Người Lính Trinh Sát Về O Diệp
image.png

Giữa những ngày chiến sự cam go, ác liệt tại mảnh đất Quảng Trị cuối thu năm 1972, hình ảnh nữ du kích Trần Thị Diệp (sinh năm 1954, quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Phong) đã trở thành một kỷ niệm sâu đậm, xao xuyến trong tâm trí của những người lính pháo binh Sư đoàn 325, tiêu biểu là cựu chiến binh - nhà báo Phùng Huy Thịnh.

Cơ duyên gặp gỡ giữa hai người diễn ra trong một tình huống hết sức bất ngờ và ly kỳ. Vào một đêm khuya muộn, khi tác giả cùng người chỉ huy trung đội trinh sát thuộc Tiểu đoàn 14 đang bí mật đào công sự đặt đài quan sát tại làng Nhan Biều để phục vụ hỏa lực bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, một mũi súng bất ngờ dí mạnh vào mạn sườn ông kèm theo tiếng quát đanh gọn. Bằng phản xạ nhanh nhạy của lính trinh sát, ông lộn người tước vũ khí, khóa tay đối phương vì nghi là thám báo. Đến khi nghe giọng nói nhẹ nhàng và thanh minh của cô gái trong bộ đồ đen, ông mới nhận ra mình vừa khống chế nhầm nữ o du kích nổi tiếng mà anh em đơn vị thường ca ngợi. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt thanh tú cùng làn da trắng hồng nổi bật của người nữ chỉ huy du kích trẻ tuổi đã để lại ấn tượng mạnh mẽ cho người lính trẻ.

Thời điểm ấy, dù tuổi đời còn rất trẻ, o Diệp đã đảm nhiệm cương vị Xã đội phó kiêm Đại đội trưởng Đại đội du kích huyện – đơn vị từng được tuyên dương danh hiệu anh hùng. Do đài quan sát của pháo binh đặt sát sở chỉ huy du kích, Diệp thường xuyên có mặt hỗ trợ bộ đội xác định tọa độ mục tiêu, hỗ trợ nấu nướng và thậm chí mượn sách toán học để tự mày mò cách tính cự ly, phần tử bắn. Giữa những khoảng lặng hiếm hoi không có tiếng bom đạn, căn hầm dã chiến lại rộn ràng tiếng hát, nơi người lính trẻ cất cao những làn điệu quan họ hay ca khúc Nga, còn nữ du kích xứ Quảng lại ngọt ngào cất lên những câu hò quê hương.

Tình đồng chí, sự gắn kết nơi tuyến lửa càng khắc sâu trong trận đánh hiệp đồng tiêu diệt bến vượt sông của đối phương. Khi tác giả ngồi trên chạc cây cao chỉnh độ lệch đạn cối thì bị mảnh pháo địch găm vào xương ống chân. Lúc ấy, chính Diệp là người truyền lệnh bắn và vội vã chạy lại rạch ống quần, run rẩy băng bó vết thương cho ông. Trong căn hầm tránh pháo rung chuyển bởi tiếng nổ, cái nắm tay lặng lẽ giữa hai người đã thay cho muôn vàn lời muốn nói. Giờ phút chia tay để ông lên cáng về tuyến sau điều trị, những giọt nước mắt nghẹn ngào của Diệp rơi trên tay người lính bị thương đã trở thành một khoảnh khắc day dứt khôn nguôi theo năm tháng.

Sau khi bình phục, người lính trinh sát tiếp tục hành quân chiến đấu theo các đơn vị ở chiến trường Trị Thiên rồi trở thành phóng viên mặt trận, trong khi Diệp cùng đồng đội tham gia tiếp quản, giải phóng Thành cổ. Dòng chảy chiến tranh cuốn đi khiến họ bặt tin nhau suốt nhiều thập kỷ. Mãi đến năm 2012, qua một bức thư tay từ đồng đội cũ, tác giả mới hay tin Diệp đang có một mái ấm gia đình hạnh phúc, con cái thành đạt tại TP Đông Hà. Dẫu hoàn cảnh riêng chưa cho phép có một cuộc hội ngộ trực tiếp tại chiến trường xưa, nhưng sợi dây nghĩa tình đồng đội sâu sắc giữa người lính pháo binh năm nào và o du kích Triệu Thượng vẫn luôn vẹn nguyên qua những cuộc trò chuyện qua điện thoại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn