KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN – LỜI KỂ CỦA CỰU CHIẾN BINH KÈN VĂN BÔN
Ở tuổi ngoài chín mươi, cựu chiến binh Kèn Văn Bôn vẫn luôn xúc động mỗi khi nhắc đến Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong những buổi gặp gỡ với học sinh, đoàn viên và nhân dân, ông kể lại những tháng ngày hành quân xuyên núi rừng Tây Bắc, đào hào, tải đạn, chiến đấu giữa mưa bom và chứng kiến nhiều đồng đội anh dũng hy sinh. Qua những ký ức mộc mạc nhưng chân thực, câu chuyện của ông giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của lớp cha anh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Mỗi lần trở lại Điện Biên, ông Kèn Văn Bôn đều lặng người khi đứng trước những ngọn đồi từng rực lửa chiến tranh
Ông nói:
"Bây giờ cây cối xanh tốt, đường sá rộng đẹp, nhưng hơn bảy mươi năm trước, nơi đây chỉ có khói súng và tiếng bom."

Năm 1954, khi còn là một chàng trai trẻ, ông được biên chế vào đơn vị tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Những ngày đầu hành quân lên Tây Bắc là những ngày vô cùng gian khổ.
Ban ngày, bộ đội phải băng qua những cánh rừng rậm, vượt suối, leo dốc. Ban đêm, mọi người tranh thủ đào công sự, kéo pháo, vận chuyển đạn dược và lương thực.
Ông kể rằng mỗi chiến sĩ đều mang trên vai hàng chục ki-lô-gam hàng hóa.
Có hôm trời mưa rét, quần áo ướt sũng nhiều ngày liền.
Có hôm cả đơn vị chỉ ăn một nắm cơm với ít muối vừng rồi tiếp tục hành quân.
Nhưng không ai than vãn.
Tất cả đều tin rằng:
"Phải đánh thắng Điện Biên Phủ."
Điều khiến ông nhớ nhất là những đêm đào hào tiến sát cứ điểm của quân Pháp.
Ban ngày địch quan sát rất kỹ nên bộ đội chỉ có thể làm việc vào ban đêm.
Mỗi người cầm một chiếc cuốc nhỏ, một cái xẻng.
Không ai được nói chuyện.
Tiếng cuốc cũng phải thật nhẹ.
Chỉ cần sơ suất, pháo địch sẽ bắn tới ngay.
Ông kể rằng có những đoạn hào được đào chỉ cách hàng rào địch vài chục mét.
Mọi người vừa đào vừa lắng nghe từng tiếng động từ phía đối phương.
Có lúc địch bắn phá dữ dội, đất đá vùi kín chiến hào.
Sau mỗi trận pháo kích, người còn sống lại tiếp tục đào.
Không ai bỏ vị trí.
Một kỷ niệm khiến ông không bao giờ quên là hình ảnh người đồng đội trẻ nhường phần nước cuối cùng trong bi đông cho người bị thương.
Ít giờ sau, người chiến sĩ ấy đã anh dũng hy sinh.

Mỗi lần nhớ lại, giọng ông vẫn nghẹn lại:
"Chiến thắng hôm nay được đổi bằng tuổi xuân của biết bao đồng đội."
Đến ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi nghe tin quân ta làm chủ toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau.
Có người cười.
Có người khóc.
Có người lặng lẽ nhìn về phía những đồng đội đã nằm lại giữa chiến trường.
Ông nói: "Niềm vui lớn nhất của người lính không phải là chiến công của riêng mình, mà là đất nước sẽ có ngày hòa bình."
Sau khi đất nước hòa bình, Kèn Văn Bôn trở về quê hương lao động, sản xuất.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ phẩm chất của người lính Cụ Hồ.
Nhiều năm qua, ông tích cực tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học, cơ quan và địa phương.
Mỗi lần đứng trước các em học sinh, ông đều nhắn nhủ:

"Các cháu không phải cầm súng như chúng tôi ngày trước. Nhiệm vụ của các cháu là học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh."
Ông luôn mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được, mà là thành quả của biết bao sự hy sinh.



