KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN PHỦ CỦA CỰU CHIẾN SĨ ĐIỆN BIÊN HOÀNG VĂN HIỂN (1)
Phần 1: Chuyện kể về một đời người, một đời lính.
Trong căn nhà nhỏ tại phường Long An, có một cụ già tuổi đã chín mươi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời khi kể về ký ức. Đó là cụ Hoàng Văn Hiển – một trong những "nhân chứng sống" cuối cùng của chiến thắng Điện Biên Phủ năm nào.
Ngược dòng thời gian về năm 1935 tại Nghệ An, cậu bé Hiển lớn lên trong tiếng đọc bài trầm bổng của cha và mùi thuốc Đông y nồng đượm. Cái nghèo không ngăn được dòng máu hiếu học và lòng yêu nước chảy trong huyết quản. Mới 14 tuổi, cái tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới", cậu thiếu niên ấy đã giấu tuổi để tình nguyện làm giao liên, bắt đầu một hành trình dài theo chân cách mạng.
Năm 19 tuổi, khi sức trẻ đang độ sung mãn nhất, cụ Hiển đứng giữa chảo lửa Điện Biên. Đó là những đêm hành quân dài dằng dặc, chân bấm vào bùn đất, vai trĩu nặng lương thực, tai nghe tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu. Có những đợt hành quân bốn đêm ròng rã chỉ để đổi lấy một ngày nghỉ ngắn ngủi. Trong trận đánh chiếm điểm cao đồi C2, giữa lằn ranh sinh tử, cụ và đồng đội đã chiến đấu bằng tất cả niềm tin sắt đá để làm nên một chiến thắng "chấn động địa cầu".
Vinh quang nối tiếp vinh quang, sau chiến tranh, cụ vinh dự được đứng trong đội hình bảo vệ Bác Hồ – quãng thời gian mà cụ nâng niu như báu vật của đời lính. Khi hòa bình thực sự lặp lại, cụ chọn gắn bó với mảnh đất Long An, tiếp tục cống hiến cho xã hội bằng ngòi bút và những vần thơ đầy tâm huyết.
Phần 2: Cảm nghĩ – Khi trái tim chín mươi tuổi vẫn đập nhịp thanh xuân
Đọc về cuộc đời cụ Hoàng Văn Hiển, tôi thấy mình như đang lật mở một cuốn sử ký bằng xương bằng thịt, nơi mỗi trang viết đều thấm đượm mồ hôi, máu và cả những nụ cười chiến thắng.
Cảm xúc đầu tiên choáng ngợp tâm trí tôi chính là sự cảm phục trước ý chí của một "người lính nhỏ". Ở tuổi 14, trong khi chúng tôi hôm nay vẫn còn trong vòng tay bao bọc của gia đình, thì cụ đã dấn thân vào hiểm nguy. Quá trình hoạt động của cụ không chỉ là những mốc thời gian khô khan, mà là một hành trình rèn luyện bản lĩnh: từ một cậu bé giao liên đến một chiến sĩ Điện Biên gan góc. Cụ cho tôi thấy rằng, lòng yêu nước không đợi tuổi, và sức mạnh vĩ đại nhất của con người chính là lý tưởng sống.
Tôi xúc động khi hình dung về những đêm cụ băng rừng, vượt núi dưới làn mưa bom. Đồi C2 năm ấy không chỉ là một cứ điểm quân sự, đó là nơi thử thách khí phách của cả một dân tộc. Sự hy sinh của những người đồng đội mà cụ luôn tri ân nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được xây đắp từ những tuổi xuân đã vĩnh viễn nằm lại. Lời kể của cụ như một nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại êm đềm, khiến những khái niệm như "độc lập", "tự do" trở nên thiêng liêng và nặng lòng hơn bao giờ hết.
Hình ảnh cụ Hiển ở tuổi 90 vẫn miệt mài viết báo, làm thơ, vẫn tâm huyết "truyền lửa" cho thế hệ trẻ là một hình ảnh đẹp đến nao lòng. Cụ không chọn an nhàn, cụ chọn tiếp tục sống vì cộng đồng, vì những người đồng đội đã ngã xuống. Lời nhắn nhủ của cụ về "khí phách Điện Biên bất diệt" giống như một mệnh lệnh từ trái tim, thôi thúc chúng tôi phải đứng thẳng, ngẩng cao đầu và cống hiến cho quê hương.
Cảm ơn cụ – người chiến sĩ năm xưa – đã cho chúng tôi hiểu rằng: Có những cuộc đời không bao giờ già đi, bởi họ luôn mang trong mình ngọn lửa của lý tưởng và tình yêu đất nước vô bờ bến.



