Cựu chiến binh

Ký ức "Điện Biên Phủ trên không" năm 1972

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng cứ mỗi khi tháng Mười Hai về, ông Nguyễn Văn Hùng (Sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1970, hiện là CCB thôn Kiều xã Hùng An) lại ngước nhìn bầu trời đêm. Ông bảo, có những âm thanh của chiến tranh không bao giờ phai mờ trong ký ức. Tiếng còi báo động, tiếng động cơ máy bay từ xa và ánh chớp của những trận bom vẫn còn như mới hôm qua.

Tuyên Quang02/07/2026Phan Thành Nguyên (Đoàn xã Hùng an)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng 12 năm 1972, ông là một chiến sĩ thuộc lực lượng phòng không làm nhiệm vụ bảo vệ Thủ đô. Những ngày ấy, Hà Nội bước vào giai đoạn căng thẳng. Khi còi báo động vang lên, người dân nhanh chóng xuống hầm trú ẩn, còn những người lính lập tức vào vị trí chiến đấu.

Đêm đông lạnh buốt.

Bầu trời rực sáng bởi những vệt đạn phòng không và ánh chớp của các vụ nổ. Khắp trận địa, mọi người tập trung cao độ, phối hợp chặt chẽ để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Giữa những giờ phút căng thẳng ấy, ông nhớ nhất hình ảnh những người dân vẫn bình tĩnh giúp nhau sơ tán, những đội cứu hộ khẩn trương hỗ trợ người bị nạn và những chiến sĩ thay nhau trực chiến suốt nhiều ngày đêm.

Ông nói:

"Chúng tôi hiểu rằng phía sau mình là gia đình, là nhân dân và là cả thành phố."

Có những đồng đội vừa trò chuyện với ông lúc chiều, đến sáng hôm sau đã không còn trở về đơn vị. Mỗi lần điểm danh, khoảng trống trong hàng ngũ lại khiến lòng người nặng trĩu.

Những mất mát ấy theo ông suốt cuộc đời.

Khi chiến dịch kết thúc, Hà Nội vẫn còn nhiều dấu tích của bom đạn. Nhưng giữa những con phố bị tàn phá, người dân nhanh chóng bắt tay dọn dẹp, dựng lại mái nhà và khôi phục cuộc sống. Hình ảnh ấy khiến ông càng thêm tin vào sức mạnh của lòng đoàn kết.

Nhiều năm sau, ông trở lại những nơi từng làm nhiệm vụ. Những hàng cây đã xanh tốt, phố phường đông vui và tiếng cười trẻ thơ vang lên trên những con đường bình yên.

Ông đứng lặng trước đài tưởng niệm, thắp một nén hương cho những người đã hy sinh.

Ông khẽ nói:

"Chúng tôi vẫn nhớ các đồng đội. Và điều khiến chúng tôi yên lòng nhất là đất nước hôm nay được sống trong hòa bình."

Mỗi dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường mang theo chiếc mũ cối cũ và cuốn sổ tay đã ngả màu. Ông kể về những ngày tháng gian khó không phải để khơi lại nỗi đau, mà để các em hiểu rằng hòa bình luôn phải trả giá bằng rất nhiều hy sinh.

Ông nhắn nhủ:

"Các cháu lớn lên trong hòa bình là một điều may mắn. Hãy học tập, lao động và sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước."

Đêm cuối năm, ông lại ngước nhìn bầu trời Hà Nội trong trẻo.

Không còn tiếng còi báo động.

Không còn ánh lửa chiến tranh.

Chỉ còn những vì sao lấp lánh và ký ức về một thế hệ đã kiên cường vượt qua những ngày tháng cam go, để gìn giữ bầu trời bình yên cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn