KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN VÀ DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH THÔN TRÙ NINH
Thôn Trù Ninh những ngày tháng Tám ngợp trong sắc đỏ cờ hoa, nhưng có một khoảng không gian yên bình đến lạ khi chúng tôi bước chân vào căn nhà nhỏ của bác Nguyễn Huy Bắc. Ở tuổi ngoài chín mươi, mái tóc đã bạc phơ như mây trời Hoằng Hóa, đôi mắt bác vẫn sáng lên một vẻ kiên định rất riêng của thế hệ cầm súng năm 1954. Bác ngồi đó, bên chén trà xanh còn nghi ngút khói, chậm rãi lật mở từng trang ký ức về một thời "hoa lửa" không thể nào quên. Nghe bác kể, chúng tôi – những người trẻ sinh ra khi đất nước đã bình yên – như được sống lại những năm tháng hào hùng mà gian khổ của dân tộc. Bác Bắc nhập ngũ đúng vào giai đoạn chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào thời điểm quyết liệt nhất. Lớp thanh niên làng Trù Ninh ngày ấy lên đường với hành trang chỉ là đôi dép cao su, chiếc ba lô cóc và một trái tim nóng hổi tình yêu Tổ quốc. Bác nhớ như in những đêm hành quân dằng dặc qua những con đèo hút gió, chân bợt da, lưng đau nhói vì gùi hàng nặng, nhưng không một ai than van vì phía trước là chiến trường, là độc lập của dân tộc.
Trong câu chuyện của người cựu chiến binh già, trận chiến lòng chảo Điện Biên năm ấy hiện lên vừa tàn khốc vừa vĩ đại. Bác kể về những ngày đào hầm dưới cơn mưa bom đạn gầm hú liên hồi, bùn ngập đến gối, cơm trộn tro bụi và pháo sáng rực bầu trời đêm. Có những thời khắc ranh giới giữa sống và chết mong manh như một hơi thở, đồng đội mới vừa trò chuyện lúc chiều, đến tối đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến tạc. Nhưng chính trong cái gắt gao của đạn bom, tình đồng chí lại sáng lên ấm áp hơn bao giờ hết. Bác nhớ nhất hình ảnh những người lính chia nhau từng hụm nước cuối cùng trong chiếc bình tông lõm phóp, nhường nhau chiếc chăn may xơ xước giữa cái lạnh cắt da của núi rừng Tây Bắc. "Nhiều lúc kiệt sức, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của đồng đội hay nghĩ về lũy lũy tre xanh thôn Trù Ninh là lại có thêm sức mạnh để siết chặt cây súng," tiếng bác Bắc trầm xuống, bàn tay gầy gộc chạm nhẹ vào tấm huân chương đã ngả màu thời gian trên ngực áo.
Lắng nghe từng lời bác kể, thế hệ trẻ chúng tôi không khỏi xúc động và tự hào. Nhìn vào đôi bàn tay chai sần đã từng đi qua hai cuộc kháng chiến, chúng tôi hiểu rằng cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ, xương máu và sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ đi trước như bác Bắc. Những câu chuyện của bác không chỉ là lịch sử trên trang sách, mà là bài học sống động nhất về lòng yêu nước và ý chí quật cường. Đoàn Thanh niên xã Hoằng Hóa hôm nay xin nghiêng mình trước những đóng góp to lớn của bác và các thế hệ cựu chiến binh thôn Trù Ninh. Chúng tôi nguyện sẽ tiếp nối ngọn lửa cách mạng ấy, giữ gìn từng mảnh đất quê hương và nỗ lực hết mình để xây dựng quê nhà ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những giọt mồ hôi và máu mà các bác đã đổ xuống vì tương lai dân tộc.



