Cựu chiến binh

KÝ ỨC ĐỎ LỬA NƠI YẾU KHU TRÀ VINH VÀ VẾT MÁU HẰN SÂU VÀO XƯƠNG MÁU

Xông pha nơi chiến trường Nam Bộ (B2) khốc liệt, cựu chiến binh Lò Văn Dóm mang trong mình ký ức đau thương sâu sắc khi chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống ngay trước thềm đại thắng. Trong trận đánh ác liệt vào Yếu khu Trà Vinh ngày 19/3/1975, khi đang dũng cảm cùng đơn vị phá chốt chặn của địch, ông bị trúng đạn pháo dữ dội, máu nhuộm đỏ áo lính và chính thức trở thành Thương binh hạng 4/4. Vượt qua lằn ranh sinh tử, người thương binh ấy vẫn nén đau đớn, kiên cường ra Đảo Vây (Vịnh Thái Lan) bảo vệ biển đảo ngay sau khi kết thúc chiến tranh. Trở về quê hương năm 1977, dẫu vết thương cũ tại Trà Vinh luôn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp "thương binh tàn nhưng không phế".

Thanh Hóa17/09/2026Xã Tam Thanh (Xã Tam Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những chàng trai miền cước cước Quan Hóa đã gác lại thanh xuân, vượt hàng ngàn dặm đường trường tiến vào Nam chiến đấu. Cựu chiến binh Lò Văn Dóm (sinh năm 1950, hiện là Thương binh hạng 4/4) chính là một người con như thế. Với ông, miền Tây Nam Bộ không chỉ là mảnh đất của những chiến công oanh liệt, mà còn là nơi lưu giữ ký ức đau thương nhất cuộc đời binh nghiệp – nơi máu của ông và đồng đội đã hòa vào đất mẹ ngay trước thềm ngày đại thắng.

Gian khổ miền Tây Nam Bộ và những khoảng lặng đau thương

Nhập ngũ năm 1972 tại Quan Hóa, sau hơn một năm ròng rã huấn luyện nghiêm ngặt, tháng 2 năm 1974, người lính trẻ Lò Văn Dóm nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam (B2). Ông được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn D307, thuộc Trung đoàn 1A miền Tây Nam Bộ.

Mảnh đất miền sông nước đón ông bằng những trận càn quét dồn dập của địch, những đêm hành quân qua sình lầy muỗi đốt, và cả những mất mát đau thương đến nghẹt thở. Chiến tranh sòng phẳng và tàn khốc, lính Trung đoàn 1A phải đối đầu với hỏa lực hiện đại của giặc trong thế trận giằng co liên tục. Bác Dóm chia sẻ, ký ức ám ảnh nhất không phải là sự thiếu thốn, mà là việc chứng kiến những người đồng chí mới hôm qua còn chung nhau điếu thuốc bẻ đôi, hôm nay đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất sũng nước miền Tây. Mỗi một khoảng lặng sau tiếng súng là một lần lồng ngực ông thắt lại trước sự hy sinh của đồng đội.

Khoảnh khắc định mệnh tại Yếu khu Trà Vinh

Mùa xuân năm 1975, khi toàn quân ta tổng tiến công nổi dậy, không khí chiến trường sục sôi hơn bao giờ hết. Ngày 19/3/1975, đơn vị của bác Dóm nhận lệnh đánh thẳng vào Yếu khu Trà Vinh – một cứ điểm phòng thủ kiên cố với hệ thống đồn bốt, hỏa lực dày đặc của địch hòng chặn bước tiến của quân giải phóng.

Đó là một trận chiến ác liệt đến đỉnh điểm. Giặc điên cuồng điên cuồng bắn trả để giữ tuyến phòng thủ. Tiếng đạn pháo xé toạc bầu trời, khói lửa bao trùm trận địa. Trong giây phút ôm súng dũng cảm xông lên cùng đồng đội để phá vỡ các chốt chặn của địch, bác Dóm bị trúng đạn pháo. Luồng sức mạnh khủng khiếp hất văng ông ra xa, máu nhuộm đỏ màu áo lính.

Ông ngã xuống ngay trên mảnh đất Trà Vinh khi cửa ngõ của yếu khu bị đập tan. Vết thương quá nặng khiến ông bất tỉnh, nhưng bản lĩnh người lính đã giúp ông vượt qua lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Trận đánh ấy ta chiến thắng, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt: nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống vĩnh viễn, riêng bác Dóm mang trên mình những thương tật suốt đời, chính thức trở thành Thương binh hạng 4/4 từ ngày định mệnh đó.

Vết thương chưa lành lại tiếp tục đi bảo vệ Tổ quốc

Dù mang thân hình đầy thương tích sau trận chiến ngày 19/3, lòng yêu nước và ý chí của bác Lò Văn Dóm không hề thuyên giảm. Ngay khi chiến tranh kết thúc vào tháng 8 năm 1975, vết thương chưa kịp lành miệng, ông lại tiếp tục cùng đơn vị xuống tàu ra Đảo Vây thuộc Vịnh Thái Lan để làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng. Đến tháng 9 năm 1975, ông trở lại đất liền tại Thành phố Cần Thơ để tham gia công tác đánh tư sản, ổn định an ninh trật tự sau ngày giải phóng.

Sau hơn một năm làm kinh tế tại Nông trường Tây Đô, tháng 3 năm 1977, người thương binh Lò Văn Dóm chính thức xuất ngũ phục viên trở về quê hương. Trở về với đời thường, dẫu những ngày trái gió trở trời vết thương cũ tại Trà Vinh lại đau nhức nhối, ông vẫn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, giữ vững phẩm chất "Thương binh tàn nhưng không phế", dùng cuộc đời mình làm chứng nhân cho một thời hoa lửa gian lao mà vô cùng anh dũng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC ĐỎ LỬA NƠI YẾU KHU TRÀ VINH VÀ VẾT MÁU HẰN SÂU VÀO XƯƠNG MÁU | Câu chuyện thời hoa lửa