Ký Ức Đỏ Nơi Bến Vắng Tích Phúc
Ký Ức Đỏ Nơi Bến Vắng Tích Phúc
Ký Ức Đỏ Nơi Bến Vắng Tích Phúc
Trong cuốn sổ tay ố vàng ghi danh sách những người con anh dũng của quê hương, dòng chữ về ông ngắn gọn đến nao lòng: Ngô Văn Phiêu, sinh ngày 20/5/1950, quê quán Tích Phúc, bệnh binh với tỷ lệ thương tật 61-70%. Nhưng đằng sau những con số, những ký tự hành chính khô khan ấy, là cả một thiên anh hùng ca của một cuộc đời đầy bão giông và lòng quả cảm.
Sinh ra giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cậu bé Phiêu lớn lên cùng tiếng sóng vỗ và bến nước Tích Phúc hiền hòa. Tuổi mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi ôm ấp bao hoài bão, ước mơ, ông đã tạm gác lại tình yêu đôi lứa, tạm biệt mẹ già bên hiên nhà tranh, khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, bước vào nơi hòn tên mũi đạn.
Thời hoa lửa ấy, Tích Phúc tiễn ông đi bằng lời hẹn ước ngày chiến thắng. Trên những cung đường hành quân xẻ dọc Trường Sơn, người lính trẻ Ngô Văn Phiêu đã cùng đồng đội đi qua biết bao trận chiến khốc liệt. Giữa làn mưa bom bão đạn, trong cái đói, cái rét của rừng sâu và sự rình rập của tử thần, lòng yêu nước và ý chí kiên cường là vũ khí duy nhất giúp ông đứng vững. Ông đã sống, đã chiến đấu với tất cả sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, sẵn sàng hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập của Tổ quốc.
Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại trên quê hương, ông trở về mang theo những vết thương chằng chịt trên da thịt. Con số thương tật 61-70% là minh chứng cho những năm tháng thanh xuân ông đã gửi lại nơi chiến trường. Giờ đây, mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại cựa mình đau nhức nhối, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về một thời oanh liệt đã qua. Một phần sức khỏe đã mất đi, nhưng ý chí và tinh thần của người lính cụ Hồ trong ông chưa bao giờ tắt.
Trở về với cuộc sống đời thường tại mảnh đất Tích Phúc thân thương, ông Ngô Văn Phiêu lại lặng lẽ, dung dị sống những ngày tháng bình yên bên gia đình. Mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng mỗi khi nhìn ngắm quê hương đổi mới, ông lại mỉm cười thanh thản. Máu xương của ông, và của biết bao đồng đội, đã hóa thành màu xanh của hòa bình, thành khúc ca bất tử vang vọng mãi đến mai sau.


