Khác

Ký ức dọc đường TRường Sơn- Quảng Bình

Ngày chiều cuối tuần, tôi đi dạo quanh làng quê xã Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ. Khi bước qua một con hẻm rợp cau, tôi nghe thấy tiếng hát dân ca nhẹ nhàng lẻn qua hàng lá: “Hoa lửa trên chiến trường, cháy cháy tình yêu quê hương”. Ngôi nhà nhỏ bên bờ ruộng có đèn vàng ấm áp chiếu ra cửa sổ, và ngay lập tức tôi nhận ra đó là nhà của bà Nguyễn Thị Mai sinh năm 1952 - người đã từng là nhân viên y tế tại khu vực biên giới trong kháng chiến chống Mỹ.

Phú Thọ28/04/2026THiều Minh Ánh (CĐMN Sơn Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày chiều cuối tuần, tôi đi dạo quanh làng quê xã Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ. Khi bước qua một con hẻm rợp cau, tôi nghe thấy tiếng hát dân ca nhẹ nhàng lẻn qua hàng lá: “Hoa lửa trên chiến trường, cháy cháy tình yêu quê hương”. Ngôi nhà nhỏ bên bờ ruộng có đèn vàng ấm áp chiếu ra cửa sổ, và ngay lập tức tôi nhận ra đó là nhà của bà Nguyễn Thị Mai sinh năm 1952 - người đã từng là nhân viên y tế tại khu vực biên giới trong kháng chiến chống Mỹ.

Bà đã ngoài 70 tuổi, mái tóc bạc như sương mù buổi sáng, đôi tay run run nhưng vẫn giữ được nét mộc mạc của người phụ nữ nông dân. Khi tôi đề nghị lắng nghe câu chuyện của bà, bà mỉm cười và mời tôi ngồi vào hiên nhà. Bắt đầu từ những năm 1970, khi chỉ mới 18 tuổi, bà đã được tuyển vào đội quân y mặt trận B5, một điểm ẩn dật quan trọng cho các chiến sĩ tình báo hoạt động giữa Quảng Bình.

“Lúc đó, tôi chỉ biết rằng mình phải làm việc cho đất nước, không nghĩ đến sự nguy hiểm”, bà nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng tràn đầy niềm tự hào. Mỗi đêm, bà và các đồng nghiệp phải di chuyển qua các con hẻm tối tăm, mang thuốc men, thực phẩm và thông tin cho các chiến sĩ chìm hoạt động. Đặc biệt, vào mùa hè năm 1975, đội y tế nhận được tin rằng một nhóm chiến sĩ tình báo đã bị địch phát hiện, bị giam giữ tại một căn nhà trống ở ngoại thành. Bà cùng hai đồng nghiệp đã cùng nhau vượt qua hàng rào an ninh, lẻn vào căn nhà để cấp cứu một chiến sĩ bị thương nặng.

“Đêm đó, trời mưa to, nước mắt trộn lẫn với mưa trôi xuống má tôi”, bà nhớ lại, đôi mắt đọng lại nỗi nhớ. Chiến sĩ đó là anh Nguyễn Văn Hùng, chỉ mới 22 tuổi, đã bị địch bắn vào vai khi cố gắng thoát khỏi sự truy lùng. Bà đã chăm sóc anh suốt 3 ngày, cho đến khi đội quân an ninh có thể đưa anh về khu vực an toàn. “Anh nói với tôi, nếu sống sót, anh sẽ trở về quê hương Sơn Thuỷ trồng cây ăn quả cho dân làng”, bà nói, giọng nghèn nghẹn. Anh còn tặng bà một chiếc khăn tay. Bà đã giữ chiếc khăn tay mà anh Hùng đã để lại cho mình suốt gần 60 năm.

Bà còn tự hào khoe với chúng tôi rất nhiều thành tích và giấy khen năm xưa của bà như danh hiệu chiến sĩ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ năm 1971,danh hiệu chiến sĩ tiên tiến…cứu chữa hàng trăm chiến sĩ, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao trong mọi hoàn cảnh khó khăn.
Ngày hôm nay, bà vẫn thường đi dạo quanh khu vực làng quê, kể câu chuyện cho các em thiếu nhi nghe về tình đồng đội, về sự hy sinh thầm lặng của các chiến sĩ. “Hoa lửa không chỉ cháy trên chiến trường, mà còn cháy trong trái tim mỗi người chúng ta”, bà nói, nhắc tay chỉ vào một bụi hoa lửa đang nở rộ bên hiên nhà. Bụi hoa đó được bà trồng từ cành cây anh Hùng đã mang về cho bà trước khi anh ra trận lần cuối.

Khi tôi rời đi, bà tặng tôi một bó hoa lửa nhỏ, nói: “Hãy giữ nó, để luôn nhớ rằng hòa bình hôm nay không đến một cách dễ dàng”. Tôi cầm bó hoa trong tay, cảm nhận được sự ấm áp từ những cánh hoa đỏ cháy, như đang nghe lại tiếng hát dân ca của làng quê, như thấy hình ảnh anh Hùng đang cười ở giữa hàng hoa.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn