Ký Ức Đồi Củ Lạc: Nỗi Đau Và Những Bước Chân Giữa Bãi Mìn
Ông Hà Công Dinh, sinh năm 1957, tại thôn Làng Rèn 1, xã Hòa An. Trước năm 1979, cuộc đời ông chỉ quanh quẩn với bờ xôi ruộng mật. Nhưng chiến tranh ập đến, ông lên đường, mang theo hơi thở của đất bùn quê hương lên tận đỉnh Hoàng Liên Sơn mây phủ.
Đơn vị tôi chốt giữ tại đồi Củ Lạc, ngay chân dốc Con Gấu. Ở cái nơi mà "đá cũng phải mòn" ấy, kẻ thù không chỉ là những đợt pháo kích, mà còn là những "tử thần" giấu mặt dưới lớp lá khô và đất đá: Mìn.
💥 Khoảnh khắc định mệnh giữa rừng sâu
Có một ngày mà suốt đời này tôi không bao giờ quên được. Đó là một buổi tuần tra định kỳ. Anh em chúng tôi đi thành hàng dọc, thận trọng từng bước một trên con đường mòn quen thuộc. Sương mù Hoàng Liên Sơn hôm đó dày đặc, che khuất cả tầm mắt.
Chỉ một phút sơ sẩy, một người đồng đội của tôi – người vừa mới tối qua còn ngồi chia nhau điếu thuốc lao, kể chuyện quê nhà – đã bước chệch khỏi lối mòn, rơi đúng vào bãi mìn của địch.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ chát chúa xé toạc sự tĩnh lặng của đại ngàn. Khói xám mịt mù, mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi. Khi bụi đất vừa kịp lắng xuống, tôi lặng người khi thấy đồng đội mình ngã gục. Quả mìn tai ác đã cướp đi một phần cơ thể của anh – một chiếc chân đã không còn nguyên vẹn.
💔 Cảm xúc nghẹn ngào và nghĩa tình đồng đội
Lúc đó, tim tôi như thắt lại, lồng ngực đau nhói như chính mình là người trúng đạn. Tiếng rên rỉ vì đau đớn của anh giữa rừng vắng xoáy sâu vào tâm can tôi. Tôi và những anh em còn lại lao đến, người băng bó, người vực anh lên lưng.
Vừa cõng anh chạy băng rừng về phía bệnh xá, nước mắt tôi vừa trào ra, hòa cùng mồ hôi mặn chát. Tôi xót xa cho anh – một thanh niên mười chín đôi mươi, bao nhiêu ước mơ phía trước giờ đây đã bị gánh nặng tàn phế bủa vây. Tôi cũng tự hỏi lòng mình: Tại sao chiến tranh lại tàn khốc đến thế? Tại sao những người con hiền lành của đất mẹ lại phải gánh chịu những nỗi đau xé lòng này?
Dù đôi chân tôi mỏi nhừ vì đường dốc Con Gấu trơn trượt, nhưng lúc đó tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Phải cứu được anh, phải đưa anh về!". Cảm giác bất lực và thương cảm ấy đã theo tôi vào tận trong giấc ngủ suốt nhiều năm tháng sau này.
🌟 Lời nhắn nhủ gửi thế hệ trẻ
Mỗi khi nhìn vào những vết sẹo của chiến tranh, nhìn những đồng đội trở về không còn lành lặn, tôi lại muốn nói với các cháu rằng:
"Hòa bình ngày nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả đôi chân của những người lính năm xưa.



