Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ký ức dưới chân kỳ Đài

Ninh Bình07/05/2026Nguyễn Khánh Phương (11A6 THPT Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ông Nguyễn Văn Sáu bước xuống khỏi chuyến xe khách cuối ngày, đôi chân già nua vốn còn mang mảnh đạn cũ bỗng trở nên nhanh nhẹn lạ thường khi chạm vào lòng phố phường Hà Nội. Trên ngực áo đại lễ bạc màu, những tấm huân chương khẽ va vào nhau, tạo nên tiếng lanh tanh rất khẽ — thanh âm của một thời hoa lửa mà ông luôn nâng niu như báu vật.

​Ngày mai là mùng 2 tháng 9, ngày Tết Độc lập mà ông Sáu đã mong chờ suốt mấy mươi năm để được tận mắt chứng kiến tại Quảng trường Ba Đình lịch sử.

Buổi sáng rực rỡ nắng vàng

​Sáng hôm sau, ông Sáu có mặt tại quảng trường từ khi sương sớm còn giăng mờ trên những thảm cỏ xanh mướt. Ông đứng đó, giữa dòng người tấp nập đủ mọi lứa tuổi, lặng lẽ như một gốc thông già vững chãi. Khi tiếng nhạc “Tiến quân ca” hùng tráng vang lên, đôi mắt ông rưng rưng nhìn lên lá đại kỳ đang tung bay trên đỉnh cột cờ. Trong khoảnh khắc ấy, ông thấy mình không còn là người đàn ông ngoài 70 tuổi nữa, mà như quay lại là chàng thanh niên Nguyễn Văn Sáu của năm 1972, đang cầm súng giữa những trận mưa bom bão đạn.

​Và rồi, nhịp trống rung lên, lễ diễu binh chính thức bắt đầu.

​Những bước chân rầm rập và ký ức hiện về

​Tiếng bước chân của các chiến sĩ bộ binh nện xuống đường nhựa đều tăm tắp như một nhịp đập khổng lồ của trái tim đất nước. Nhìn những chàng trai trẻ măng, quân phục chỉnh tề, ánh mắt rực lửa chính trực, ông Sáu bỗng thấy nghẹn đắng nơi cổ họng.

​Trong tâm trí ông, hình ảnh những đồng đội năm xưa hiện về như một cuốn phim quay chậm:

​Cậu em út tên Bình: Người cùng tiểu đội hy sinh bên bờ sông Thạch Hãn khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi, trên tay vẫn còn cầm dở lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.

​Đại đội trưởng hy sinh trên cao điểm: Người đã đẩy ông Sáu vào hầm pháo ngay trước khi quả đạn nổ tung.

​“Các cháu đi đẹp quá, mạnh mẽ quá! Bình ơi, anh em mình thắng thật rồi, nước mình mạnh thật rồi!” — Ông Sáu thầm thì, bàn tay thô ráp quệt ngang dòng lệ đang lăn dài trên gò má nhăn nheo, sạm màu nắng gió.

Sự tiếp nối của các thế hệ

​Khi khối chiến sĩ đặc công, rồi đến các khối khí tài hiện đại lướt qua, ông Sáu cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Ngày xưa, ông và đồng đội chỉ có súng trường, lựu đạn tự chế và ý chí thép để đương đầu với “pháo đài bay”, với xe tăng và công nghệ chiến tranh hiện đại nhất bấy giờ.

​Giờ đây, nhìn thấy những dàn tên lửa, những người lính được trang bị tinh nhuệ, ông thấy lòng mình nhẹ bẫng. Mọi hy sinh, mọi cơn sốt rét rừng hành hạ, mọi vết sẹo trên da thịt ông dường như đã kết tinh thành hòa bình, thành sự vững chãi của đất nước ngày hôm nay. Ông hiểu rằng, thế hệ của ông đã hoàn thành sứ mệnh, và những chàng trai trẻ đang diễu binh kia chính là những người tiếp bước vững vàng nhất.

Khúc vĩ thanh dưới nắng Ba Đình

​Lễ diễu hành kết thúc, dòng người bắt đầu tản ra, nhưng ông Sáu vẫn đứng đó rất lâu, đôi tay bám chặt vào hàng rào ngăn. Một nhóm bạn trẻ thấy người lính già với đôi mắt đỏ hoe, trên ngực đầy huy hiệu liền lại gần lễ phép hỏi thăm. Một cô gái trẻ trao cho ông một chai nước và nhẹ nhàng hỏi: “Ông ơi, ngày xưa ông chiến đấu ở đâu ạ?”

​Ông Sáu mỉm cười, cái mỉm cười của một người đã đi qua bão giông để thấy được ánh nắng ấm áp của ngày tự do. Ông kể cho các cháu nghe về những đêm hành quân xuyên dãy Trường Sơn, về tình đồng chí chia nhau từng cọng rau rừng.

​Dưới chân kỳ đài lịch sử, người cựu binh Nguyễn Văn Sáu đưa tay lên vành mũ, thực hiện một cái chào quân lễ trang trọng nhất đời mình. Ông không chỉ chào lá cờ, chào đoàn quân vừa đi qua, mà còn chào cả những người đồng đội vẫn đang mãi mãi nằm lại ở phía bên kia rừng già, gửi tới họ lời nhắn nhủ rằng: Đất nước mình đã thực sự trọn vẹn niềm vui.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức dưới chân kỳ Đài | Câu chuyện thời hoa lửa