KÝ ỨC DƯỚI ĐÁY HỘP CŨ VÀ "THỜI HOA LỬA" ĐẠI ĐỘI 915 -1B2VCVB

Vào một ngày mưa tháng 8, khi ngồi lục lại những tấm ảnh cũ tôi bỗng thấy một bức ảnh sờn cũ được cất cẩn thận ngay bên dưới đáy hộp, đó là ảnh của ông nội tôi. Tôi chợt ùa về những mảnh kí ức sót lại về ông qua lời mẹ kể, ông từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Ông mất vào năm 2011, khi ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu về chiến tranh là gì, chưa thể kịp hỏi ông rằng thời bom đạn ấy khốc liệt tới nhường nào, ông và những người đồng đội đã phải trải qua tiếng bom, tiếng súng ấy ra sao. Nhưng cầm trên tay bức ảnh đã phai màu theo thời gian của ông tôi lại thấy một cảm giác khó tả làm sao, nỗi xúc động, tự hào cùng tình yêu mà tôi dành cho ông của mình. Tôi nhìn bức ảnh hồi lâu, rồi nhận ra tôi đã thấy cả một thời hoa lửa của ông đã rực lên trong đôi mắt hằn vết chân chim ấy.
Chính bởi cái “thời hoa lửa” tôi thấy trong đôi mắt đó của ông đã khiến cho một người trẻ như tôi được thôi thúc phải đi tìm hiểu để có được lời giải đáp rằng các thế hệ cha anh đã làm thế nào để có được ngày bình như hôm nay. Sự thôi thúc ấy đã đưa tâm trí tôi tìm về chuyến tham quan Khu di tích lịch sử Quốc gia Đại đội 915 năm tôi còn học cấp hai. Nơi đây đã ghi dấu sự hi sinh của 60 cán bộ, đội viên Đaị đội 915, Đội 91 Bắc Thái, họ đã ngã xuống cùng một thời khắc, gửi lại tuổi mười tám, đôi mươi vào lòng đất mẹ. Đêm Noel năm 1972 ấy, khi bom B-52 dội xuống ga Lưu Xá, những người anh hùng trẻ tuổi đã ngã xuống khi trong tim vẫn còn vẹn nguyên tình yêu nơi quê hương, những ước mơ và hoài bão còn dang dở chưa kịp thực hiện.
Ngày ấy theo bước chân của thầy cô và bạn bè trong chuyến đi đó, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ vô tư, nhìn mọi thứ mình thấy bằng sự tò mò hơn là thấu hiểu. Thế nhưng có những hình ảnh tại khu di tích vẫn in sâu vào trí nhớ của tôi cho đến tận bây giờ. Đó là khi tôi đứng trước những tủ kính trưng bày kỷ vật giản dị của các anh, các chị đó là một chiếc ca múc nước hoen rỉ, chiếc lược nhỏ tự tự chế từ mảnh xác máy bay, hay những lá thư tay mang màu mực đã phai mờ theo năm tháng. Tôi khi ấy chỉ cảm thấy trái tim mình như thắt lại, một cảm giác khó tả nơi lồng ngực chẳng thể gọi tên. Sự nghẹn ngào của những năm tháng cấp hai đó khiến tôi nhận ra những điều bình dị quanh mình đối với họ lại chính là nhân chứng sống cho cả một thời kỳ gian khổ của các anh, các chị. Giữa thời đạn bom khói lửa, sự sống và cái chết như cái nhau chỉ một khắc, những món đồ thô sơ ấy lại chứa đựng một tinh thần lạc quan, tình yêu và hoài bão tuổi trẻ thời chiến. Để rồi giờ đây khi đã bước vào cấp ba, ngồi lục lại từng mảnh kí ức cũ, nỗi xúc động trong tôi vẫn vẹn nguyên nhưng cùng với đó là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ngày ấy. Tôi hiểu rằng cuộc sống tự do ngày hôm nay không phải vốn là điều hiển nhiên, mà chính là được đánh đổi từ những năm tháng thanh xuân, ước mơ và hoài bão của một thế hệ anh hùng đã gửi lại nơi lòng đất.
Đứng trước những bài học lịch sử thiêng liêng của quê hương và những kí ức vô giá về ông nội, tôi tự nhìn lại bản thân để thấu hiểu sâu sắc hơn về hai chữ "gìn giữ". Hình ảnh ông tôi bước ra từ khói lửa kháng chiến chống Mỹ, và bóng hình các anh, các chị ở Đại đội 915 tuy là hai câu chuyện riêng biệt, nhưng nó lại đều cùng chung một nhịp đập của một thời hoa lửa kiên cường, bất khuất. Việc nâng niu, gìn giữ và trân trọng những mảnh ký ức nhuốm màu thời gian ấy chính là thứ để kết nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở những người trẻ như tôi về thứ đánh đổi để có được hòa bình ngày hôm nay. Bước ra từ khoảng kí ức chứa đầy hoài niệm ấy, tôi cất lại tấm ảnh của ông vào đáy hộp. Quá khứ đã khép lại sau nắp hộp nhỏ, nhưng niềm tự hào về ông nội và các anh hùng Đại đội 915 thì vẫn luôn vẹn nguyên, thầm nhắc nhở tôi phải sống trân trọng về mỗi ngày bình yên mà mình đang sống.



