Ký ức gạt mưa rừng và những chiến công trên tuyến đường Trường Sơn
Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây xanh ở thôn Trù Ninh, câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Huy Bắc lại tiếp tục mở ra những trang sử hào hùng trên con đường huyền thoại – Trường Sơn gian khổ. Đầu năm 1973, đơn vị bác được lệnh chuyển sang hỗ trợ chiến dịch vận tải lương thực và khí tài cho chiến trường miền Nam. Bác kể, Trường Sơn ngày đó không chỉ có cái nắng cháy da cháy thịt hay những trận mưa rừng thối đất thối cát, mà còn có 'đặc sản' là bom tọa độ và chất độc hóa học của địch. "Nhiều đêm lái xe hoặc dẫn đường cho đoàn quân qua trọng điểm, bom rơi ngay trước mũi xe, khói bụi mịt mù không thấy lối, nhưng khẩu hiệu 'Hái gan vàng, giật xích sắt' đã ghim sâu vào tim mỗi người lính," bác nhớ lại với nụ cười rạng rỡ. Bác nhớ nhất lần cùng tiểu đội san lấp hố bom mở đường cho đoàn xe tăng qua trọng điểm A Lưới; trong cơn mưa rừng như trút nước, các chiến sĩ đã dùng chính vai mình làm cọc tiêu, ngâm mình dưới bùn lầy suốt đêm để xe ta tiến về phía trước. Đứng trước bác, nghe những lời tâm sự vừa giản dị vừa oai hùng, chúng tôi – thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình – mới hiểu hết được giá trị của tự do ngày hôm nay được đánh đổi bằng biết bao giọt mồ hôi và máu của các thế hệ đi trước. Bác Bắc không chỉ là một người cựu chiến binh giàu thành tích, mà còn là một tượng đài sống về lòng yêu nước, nhắc nhở tuổi trẻ Hoằng Hóa phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh vô giá của thế hệ cha anh.



