KÝ ỨC GỬI LẠI TRƯỜNG SƠN
Hồi ức về người lính Trường Sơn và tình đồng đội thiêng liêng giữa chiến tranh, được kể lại qua ký ức của ông nội, giúp người trẻ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của những con người vô danh.
Tôi là Trần Thị Sinh, học sinh lớp 11A7 trường THPT Trần Nhật Duật. Tôi sinh ra và lớn lên trong thời bình nơi tiếng súng đã lùi xa, những trang lịch sử chỉ còn lại trong sách giáo khoa. Thế nhưng một buổi chiều đặc biệt cách đây vài năm về trước khiến tôi nhận ra, hòa bình tôi đang tận hưởng hôm nay là được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi nước mắt và cả máu của những người thân, cùng những con người Tôi chưa từng gặp mặt.
Ông nội tôi, ông Trần Bà Quyến, là một trong những người lính trẻ đã bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ với tất cả lòng tin và nhiệt huyết của tuổi đôi mươi. Cùng với hàng triệu thanh niên Việt Nam thời ấy, ông mang theo ước vọng bảo vệ quê hương, để lại sau lưng gia đình và tuổi trẻ để đi vào những năm tháng đầy gian khổ nhưng rực sáng. Buổi chiều hôm ấy vẫn như mọi khi, mấy đứa trẻ hàng xóm kéo nhau sang bãi đất trống trước nhà tôi chơi, tôi cùng ông nội ngồi ngoài sân nhìn lũ trẻ đang nô đùa. Rồi ông bỗng chợt kể cho tôi nghe về câu chuyện ông từng trải qua khi còn là 1 người lính.
Ông kể rằng thời trẻ ông từng là bộ đội Trường Sơn, khi ấy ông gặp một đồng chí tên Toàn, cũng là người lính kề vai sát cánh cùng ông suốt quãng đường hành quân khốc liệt ngày đó. Tôi thường nghe nói “trong chiến tranh đồng chí đồng đội không chỉ là những người cùng chiến đấu họ là chỗ dựa, là niềm tin là người giữ mình đứng vững trước ranh giới sống chết”.Tôi khi ấy không thực sự hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó Cho đến khi được nghe ông kể chuyện. Ông nội nói "đến giờ tao chẳng nhớ nổi nó trông như thế nào nữa rồi, chỉ nhớ ngày ấy lúc đi hành quân nó luôn nhường tao phần nước, nó bảo tao còi hơn dễ kiệt sức, cái thằng lúc nào cũng cười vậy mà...”. Người đồng đội ấy của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khốc liệt. Chàng Lính Trẻ mới hai mươi mấy tuổi đã ngã xuống khi cố gắng cứu giúp đồng đội đang bị thương của mình, thân xác anh vùi dưới nền đất đỏ, không một dòng tin gửi về gia đình. Số hiệu, đơn vị và tên anh chị còn được lưu giữ trong ký ức của vài người đồng đội còn sống. Ông kể đêm nào cũng vậy anh em đều ngồi lại bên nhau, chia nhau từng mẫu lương khô, từng ngụm nước cuối cùng. Họ không có nhiều thứ, không quần áo lành lặn, không tương lai chắc chắn không biết ngày mai mình còn được nhìn thấy mặt trời hay không nhưng họ có nhau. Chính thứ tình cảm ấy, tình đồng chí đồng đội đã khiến họ không bao giờ bỏ cuộc dù con đường trước mặt toàn bom rơi đạn xé. Đến bây giờ khi nhớ lại, tôi chợt nhận ra bản thân mình đã sống quá an toàn quá đủ đầy để hiểu được cảm giác sống nhờ nhau của những người lính thời hoa lửa. Họ không cần những lời hứa lớn lao chỉ cần còn đứng cạnh nhau thế là đủ.
Một người trẻ tuổi như tôi, người đang sống trong hòa bình có điện thoại, mạng xã hội, tương lai mở rộng trước mắt làm sao có thể hiểu hết sự dũng cảm bình dị ấy. Chính những câu chuyện như ông nội kể lại khiến tôi thấy rõ hơn trách nhiệm của thế hệ mình:không được quên. Ngày nay khi đứng dưới lá cờ đỏ tôi hiểu rằng lòng tự hào của mình không chỉ đến được sách vở mà từ chính những con người vô danh đã ngã xuống. Họ không đòi hỏi được ghi ơn, nhưng chúng ta những người đang sống phải luôn biết ơn. Với tôi người lính trẻ tên Toàn không chỉ là một người xuất hiện qua lời kể của ông nội mà anh còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã sống hết mình chiến đấu hết mình vì đồng đội, vì gia đình và vì đất nước.
Những câu chuyện về người lính trong thời chiến không chỉ giúp tôi hiểu thêm về sự gian khổ thời chiến tranh, mà còn khiến tôi nhận ra giá trị của sự gắn bó, sẻ chia trong bất kỳ thời đại nào. Giữa cuộc sống hôm nay đầy đủ và yên bình tinh thần dựa vào nhau mà bước tiếp của những người lính năm xưa vẫn luôn là bài học mà thế hệ trẻ chúng ta cần giữ gìn. Nó không phải là những điều lớn lao mà là sự nhân ái, trách nhiệm và sẵn sàng đứng cạnh nhau khi gặp khó khăn.
Tôi tin rằng những câu chuyện như của anh lính Toàn khi được kể lại và lan tỏa chúng sẽ tiếp tục thắp lên niềm tự hào, nhắc chúng ta phải sống xứng đáng hơn với những người đã ngã xuống. Bởi hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó được viết lên bằng tình đồng đội thiêng liêng và sự hy sinh lặng thầm của biết bao con người



