Ký ức Hàm Rồng - Bài học từ máu và lòng yêu nước
“Câu chuyện về ký ức Hàm Rồng - Bài học từ máu và lòng yêu nước”

Từ bao đời này, quê hương xã Hoa Lộc nói riêng và tỉnh Thanh Hóa nói chung luôn tự hào vì đã sinh ra người chiến sĩ cách mạng kiên trung. Nguyễn Văn Thường sinh ngày 10/2 ở thôn 3 Bái Trung - Hoa Lộc - Thanh Hoá - Ông là một trong những người tham gia kháng chiến từ rất sớm. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, Ông nhận lệnh nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh diễn ra ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường ra trận. Với gia cảnh của mình, quyết định ra đi đối với ông không hề dễ dàng. Tuy vậy, trước trách nhiệm của một công dân đối với Tổ quốc, ông vẫn lựa chọn khoác ba lô lên đường tham gia kháng chiến.
Vào những ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1945 trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước được đế quốc Mỹ leo thang mở rộng đánh phá miền Bắc Việt Nam và nhắm vào khu vực cầu Hàm Rồng - Thanh Hoá từng là một trong những tọa độ lửa khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nơi đây không chỉ là huyết mạch giao thông quan trọng của miền Bắc, mà còn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ với âm mưu cắt đứt tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam.
Ông nói: "Tôi vẫn còn nhớ rất rõ những ngày tháng ở Hàm Rồng, dù thời gian đã lùi xa hàng chục năm. Đó là những ngày mà cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Bầu trời khi ấy không có màu xanh yên bình như bây giờ, mà lúc nào cũng đặc quánh tiếng máy bay gầm rú.Tiếng pháo phòng không nổ vang trời, át cả tiếng máy bay. Anh em chúng tôi vừa bắn trả, vừa động viên nhau bám trụ. Có lúc, tôi nhìn thấy đồng đội mình ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp gọi hết tên mẹ. Tim tôi thắt lại, nhưng không ai được phép chùn bước. Chúng tôi hiểu rằng, nếu cầu sập, con đường chi viện cho tiền tuyến sẽ bị cắt đứt."
Những năm tháng chiến tranh, bầu trời Hàm Rồng hầu như không có ngày yên tĩnh. Máy bay địch gầm rú suốt ngày đêm, từng tốp nối tiếp nhau trút bom xuống khu vực cầu và các làng mạc xung quanh. Bom nổ rung chuyển mặt đất, khói lửa mù mịt, sông Mã đỏ ngầu phù sa hòa lẫn máu của những người con Thanh Hóa kiên cường bám trụ nơi tuyến lửa.Dưới làn bom đạn dày đặc, bộ đội phòng không, công binh, dân quân tự vệ và nhân dân địa phương vẫn ngày đêm bám cầu, giữ cầu. Có những chiến sĩ vừa chiến đấu, vừa sửa chữa cầu ngay trong tiếng bom rơi. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, thân thể hòa vào đất đá Hàm Rồng để giữ cho mạch máu giao thông không bị tê liệt. Khốc liệt nhất là những trận không kích lớn, khi bom rơi dày đặc như mưa. Đất đá tung lên, nhà cửa đổ nát, nhiều làng xóm bị san phẳng. Tiếng khóc của người mất người thân hòa lẫn tiếng còi báo động, tiếng pháo phòng không dội vang cả một vùng trời.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ông kể :"Hai ngày đêm ở Hàm Rồng dài như cả một đời người. Khi tiếng bom ngớt dần, cây cầu vẫn đứng đó, dù chi chít vết thương. Chúng tôi mệt lả, quần áo lấm đầy bụi đất và khói súng, nhưng ai nấy đều rưng rưng nước mắt. Đó là nước mắt của sự sống còn, của niềm tự hào khi đã giữ được mạch máu giao thông cho Tổ quốc."
Giờ đây chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ông chưa bao giờ thật sự kết thúc. Quê hương yên bình hơn, không còn tiếng bom rơi hay còi báo động, vậy mà mỗi khi nghe tiếng sấm giữa trời mưa, tim ông dường như vẫn bất giác thắt lại, ký ức năm xưa lại ùa về.Mỗi lần nhớ lại, lòng ông lại trĩu nặng, nhưng không phải là nỗi đau đơn thuần. Đó còn là niềm tự hào vì đã được sống, được chiến đấu và góp một phần nhỏ bé để giữ gìn hòa bình cho hôm nay. Ông chỉ mong thế hệ sau, khi bước đi trên những con đường yên ả, sẽ luôn nhớ rằng hòa bình này không tự nhiên mà có.
Ngồi nghe những câu chuyện mà ông kể lại,thế hệ trẻ chúng tôi không khỏi bồi hồi, xúc động và lặng đi trước những ký ức chiến tranh mà ông đã trải qua. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là hồi ức của một đời người, mà còn là những trang lịch sử sống động, thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Chúng tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Những con đường yên bình, những mái trường rộn rã tiếng cười mà chúng tôi đang có được là thành quả của sự hy sinh lớn lao trong quá khứ. Từ những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc ấy, chúng tôi hiểu rằng tự do, độc lập không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của lòng yêu nước, ý chí kiên cường. Chúng tôi hiểu rằng tiếp nối truyền thống không nhất thiết phải cầm súng ra chiến trường, mà là giữ gìn hòa bình, xây dựng quê hương giàu đẹp, sống tử tế và có ích cho đất nước. Đó chính là cách thiết thực nhất để thế hệ trẻ hôm nay tri ân và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc.. Câu chuyện này đã đang và sẽ là những bài học đạo đức, bài học lịch sử, bài học cống hiến và hy sinh vì đất nước cho thế hệ trẻ noi theo và vững tin vào Đảng , Nhà nước, cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức để phát triển quê hương đất nước giàu đẹp và vững mạnh hơn.



