Ký ức hào hùng bắt đầu nơi “Km số 0”...
Ông Lừng nhớ lại những con tàu thường rời bến vào khoảng 23 giờ đêm. Khi ấy biển đã vắng lặng, tàu thuyền ngư dân không còn qua lại để giữ bí mật tuyệt đối. “Nhà tôi chỉ cách bến vài cây số nhưng cũng không được về. Không ai được phép biết tàu đi đâu, làm gì”, ông kể. Không lời chia tay, không một cái ôm tiễn biệt, người lính lặng lẽ bước lên tàu, mang theo trong tim hình bóng quê hương và niềm tin phải đưa được vũ khí vào miền Nam bằng mọi giá. “Trên tàu bố trí thuốc nổ từ mũi tới đuôi. Nếu bị lộ hoặc không thể chiến đấu thì sẽ phá hủy tàu”, ông Lừng kể. Trước giờ xuất phát, cán bộ chiến sĩ thường tổ chức một buổi liên hoan nhỏ. Họ gọi vui là gặp mặt, nhưng ai cũng hiểu đó thực chất là cuộc “truy điệu sống”. “Anh em vẫn cười nói, động viên nhau thôi. Nhưng trong lòng ai cũng biết có thể đây là lần cuối”, ông Lừng xúc động kể.



