KÝ ỨC HIẾM GẶP – BUỔI TRỞ VỀ TẠI THÔN DƯ KHÁNH
Sau khi xuất ngũ năm 1981, bác Lê Xuân Hiểu trở về thôn Dư Khánh, gặp lại gia đình và đồng đội cũ. Bác nhớ khoảnh khắc đứng trước nhà, nghe con cháu reo vui và hàng xóm chào đón. Kỷ niệm hiếm gặp này, khi nhìn thấy tình cảm và sự trân trọng từ người dân và gia đình, khiến bác cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.
Bác Hiểu kể:
“Ngày trở về, tôi bước qua cổng làng, nghe tiếng con cháu gọi, tiếng hàng xóm reo mừng. Những gương mặt thân quen, những ánh mắt trìu mến khiến tôi xúc động. Sau bao năm chiến đấu, nhìn mọi người an toàn, tôi thấy tất cả gian khổ đều xứng đáng.”
Người viết:
Tôi hỏi bác cảm giác lúc trở về quê hương, bác kể:
“Tôi ôm lấy mẹ, bà già hơn, tóc bạc nhiều hơn, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp. Tôi nhớ từng trận mưa, trận lũ, từng bước chân trong rừng Bạc Liêu, nhưng khoảnh khắc này là phần thưởng quý giá nhất.”
Bác kể thêm:
“Chúng tôi kể nhau nghe những ngày gian khổ, nhớ đồng đội đã hy sinh và những lần vượt qua hiểm nguy. Cả làng lắng nghe, chia sẻ và thấu hiểu. Kỷ niệm hiếm gặp này, sự đón nhận và tình cảm gia đình, đồng đội, dân làng, trở thành một ký ức không thể quên.”
Người viết kết lại:
Câu chuyện trở về quê hương sau chiến tranh là minh chứng về giá trị của tình cảm gia đình, cộng đồng và sự trân trọng những hy sinh. Đó là kỷ niệm hiếm gặp, thiêng liêng, khép lại chuỗi 12 câu chuyện về thời hoa lửa của bác Lê Xuân Hiểu.



