Ký ức hoa lửa bên dòng Nhật Lệ
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình – trong đó có thành phố Đồng Hới – được ví như “pháo đài thép nơi tuyến lửa” của miền Trung. Từ năm 1964 đến 1973, Đồng Hới hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn của không quân và hải quân Mỹ, khiến Thành cổ Đồng Hới và nhiều di tích lịch sử bị san phẳng. Tuy những tàn tích của chiến tranh để lại “đau thương, mất mát không thể nào kể xiết”, quân và dân nơi đây vẫn kiên cường dựng lại cuộc sống và chiến đấu bảo vệ quê hương. Những năm tháng bom rơi đó đã chứng kiến tinh thần “chiến đấu ngoan cường và hy sinh anh dũng của bao thế hệ người Đồng Hới”, trở thành một phần ký ức thiêng liêng của vùng đất này.
Báo Quảng Bình từng nhận xét tuổi trẻ Quảng Bình là những “bông hoa lửa” thắp sáng núi rừng, xung phong vào tuyến lửa cứu nước. Trên những đò ngang sông Nhật Lệ, hình ảnh người mẹ anh hùng Nguyễn Thị Suốt (Mẹ Suốt) đã để lại dấu ấn sâu đậm. Dù năm 1964 đã 60 tuổi, bà Suốt vẫn xung phong chèo đò đưa bộ đội, thương binh và vũ khí qua sông Nhật Lệ mỗi ngày, bất chấp bom đạn Mỹ dồn dập. Bà đã lặng lẽ đón hàng nghìn lượt chiến sĩ qua sông, trở thành biểu tượng bất khuất của Đồng Hới giữa khói lửa chiến tranh. Năm 1967 Mẹ Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, và đến tháng 10/1968 bà đã hy sinh anh dũng ngay trên dòng sông thân thuộc khi làm nhiệm vụ.
Ký ức “thời hoa lửa” Đồng Hới không chỉ là bi tráng chiến tranh mà còn là di sản tinh thần quý báu của dân tộc. Thành cổ Đồng Hới cùng nhiều chứng tích lịch sử khác vẫn ghi dấu những tấm gương hy sinh cao cả của người dân nơi đây. Như Tổng Bí thư Tô Lâm đã từng nhắc nhở, “không được để quá khứ bị lãng quên… mỗi trang sử của dân tộc phải được sống mãi trong lòng nhân dân”. Việc kể lại câu chuyện thời hoa lửa ở Đồng Hới giúp thế hệ hôm nay tưởng nhớ và tri ân sự hy sinh của cha anh, hun đúc lòng tự hào, tiếp tục lan tỏa tinh thần bất khuất mà bao thế hệ đi trước đã để lại.


