Người có công giúp đỡ cách mạng

KÝ ỨC HOA LỬA NƠI ĐẤT ĐÁ CAO BẰNG

KÝ ỨC HOA LỬA NƠI ĐẤT ĐÁ CAO BẰNG

Đồng Nai25/06/2026Nông Thị Kim Ngân (Đoàn xã BomBo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC HOA LỬA NƠI ĐẤT ĐÁ CAO BẰNG ​Người kể: Hoàng An (Sinh năm 1957) ​Nếu có ai hỏi tôi về quãng đời đẹp nhất, tôi sẽ không ngần ngại mà gọi tên những năm tháng thanh xuân gian khổ tại Cao Bằng. Tôi sinh năm 1957, cái năm mà đất nước còn chia cắt, mảnh đất biên cương quê tôi lúc ấy chỉ có đá xám, mây mù và những đói nghèo bủa vây. Nhưng chính trong cái khắc nghiệt của thời cuộc, cái nghèo của xã hội thời bấy giờ, thế hệ chúng tôi đã lớn lên như những cây thông trên đỉnh Phia Oắc, can trường và rực rỡ dưới tàn lửa chiến tranh. ​Tuổi thơ trong nôi đói nghèo và khói đạn ​Ký ức ấu thơ của một đứa trẻ sinh ra ở cuối thập niên 50 tại Cao Bằng là những chuỗi ngày ăn xôi độn ngô, độn sắn. Ngày đó, hạt gạo trắng là một thứ xa xỉ. Tôi nhớ như in những buổi sáng sương muối phủ trắng nhòe cả lối đi, đôi chân trần của tôi bấm chặt xuống đất đá sắc nhọn để đến trường. Chiếc áo bông duy nhất trong nhà mấy chị em nhường nhau, vá chằng vá đục nhưng hơi ấm của nó thì đượm nồng tình ruột thịt. ​Đến những năm 1960 - 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Cao Bằng tuy là hậu phương nhưng cũng không thoát khỏi tầm ngắm của máy bay giặc. Tiếng kẻng báo động phòng không vang lên liên hồi đã trở thành một phần âm thanh của cuộc sống. Lớp học của chúng tôi sơ tán vào trong các hang đá sâu thẳm. Dưới ánh đèn dầu tù mù, bên tiếng bom dội từ xa vọng về, tiếng đọc bài của chúng tôi vẫn vang lên, át cả nỗi sợ hãi. Chúng tôi học không chỉ cho mình, mà học cho cả những người anh, người chú đang ngã xuống nơi chiến trường miền Nam ruột thịt. ​Thời bao cấp: Sức sống chắt chiu từ gian khó ​Bước sang tuổi mười tám, đôi mươi, tôi chứng kiến một thời kỳ lịch sử đặc biệt: Thời kỳ bao cấp. Đó là những năm tháng mà cái gì cũng thiếu, cái gì cũng phải xếp hàng. Từ bánh xà phòng, mét vải, cho đến cân thịt, đấu gạo… tất cả gói gọn trong những tấm tem phiếu rách mép.​Ở Cao Bằng ngày ấy, cuộc sống tự cung tự cấp là chính. Thanh niên chúng tôi ngày đi làm ruộng, tham gia các chiến dịch mở đường, đêm về lại tham gia dân quân tự vệ. Đói chứ! Bữa cơm chỉ có rau rừng, măng đắng và bát nước chấm làm từ muối nhạt. Vậy mà lạ thay, không một ai kêu ca. Đêm trăng rằm, cánh thanh niên vẫn tụ tập bên hiên nhà sàn, tiếng đàn tính vẫn ngân vang, tiếng hát lượn vẫn tha thiết gọi bạn. Cái nghèo vật chất chẳng thể nghèo được tâm hồn. Chúng tôi chia nhau từng củ sắn lùi, nhường nhau từng hớp nước suối trong. Cái tình người thời ấy nó mộc mạc và vuông vức như chiếc bánh chưng xanh ngày Tết. ​Khúc tráng ca nơi biên cương năm 1979 ​Nhưng thử thách lớn nhất, bước ngoặt "hoa lửa" thực sự trong đời tôi và người dân Cao Bằng là những ngày tháng Hai năm 1979. Tiếng súng nổ rền vang dọc đường biên giới. Thị xã Cao Bằng chìm trong khói lửa. Khi ấy, tôi vừa bước qua tuổi hai mươi mốt – cái tuổi đẹp nhất của người con gái. ​Không thể khoanh tay nhìn quê hương bị tàn phá, tôi cùng hàng ngàn thanh niên Cao Bằng viết đơn tình nguyện bằng máu để tham gia tuyến đầu. Con gái đất Biên cương khi ấy tóc búi cao, vai đeo súng trường, chân quấn xà cạp, vừa tiếp tế lương thực, đạn dược, vừa trực tiếp băng bó cho thương binh. ​Tôi sẽ không bao giờ quên những đêm thức trắng cùng đồng đội đào hầm hào dưới trời đông lạnh giá, đôi bàn tay rớm máu vì đá dăm, nhưng tim thì nóng rực lửa căm hờn. Tôi đã thấy những người bạn đồng lứa ngã xuống, máu họ nhuộm đỏ đóa hoa ban trắng rừng. Trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, chúng tôi không biết đến từ "sợ hãi". Chỉ có một niềm tin sắt đá: Phải giữ vững từng tấc đất của cha ông. ​Lời nhắn gửi lại thời gian ​Giờ đây, khi mái tóc đã pha sương, ngồi nhìn Cao Bằng đổi mới với những con đường nhựa thênh thang, những ngôi nhà cao tầng san sát, lòng tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Thời kỳ gian khó ấy đã lùi xa, nhưng nó là bệ phóng, là chất thép tôi luyện nên bản lĩnh của thế hệ chúng tôi.​Tôi kể lại câu chuyện này không phải để than nghèo, kể khổ, mà để các bạn trẻ hôm nay hiểu rằng: Hòa bình và no ấm của ngày hôm nay được đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi thanh xuân của một thế hệ đi trước. Hãy sống sao cho xứng đáng với những "thời hoa lửa" mà cha ông đã đi qua, hãy yêu và cống hiến cho mảnh đất Cao Bằng bằng tất cả trái tim của tuổi trẻ!/-strong/-heart:>:o:-((:-h/-strong/-heart:>:o:-((:-h21:35Đã gửi


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn