Khác

Ký ức Huế lửa đạn và người anh chưa trở về

Bài viết tái hiện ký ức chiến tranh khốc liệt qua câu chuyện gia đình về liệt sĩ Nguyễn Đức Vịnh, người đã hy sinh trong chiến dịch giải phóng Huế năm 1968, để lại nỗi đau và niềm tự hào sâu sắc cho người thân và thế hệ sau.

Quảng Trị10/04/2026Lê Nguyễn Bảo Ngọc (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc kháng chiến chống Mỹ kéo dài suốt ba thập kỷ là một chặng đường lịch sử đầy gian khổ, trong đó biết bao máu xương của người Việt đã đổ xuống để giành lại từng tấc đất quê hương. Hàng nghìn chiến sĩ đã ngã xuống nơi chiến trường, có những người còn rất trẻ, tuổi đời mới đôi mươi, mãi mãi nằm lại giữa khói lửa chiến tranh. Những ký ức ấy trở thành nỗi đau không thể phai mờ trong nhiều gia đình Việt Nam.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cha mình rơi nước mắt. Khi ấy tôi còn rất nhỏ, vô tình thấy cha đang xem một chương trình truyền hình mà tôi không còn nhớ rõ. Trong mắt tôi, cha là người đàn ông mạnh mẽ, tảo tần, luôn hết lòng vì vợ con, chưa bao giờ than phiền dù cuộc sống có vất vả đến đâu. Vậy mà hôm ấy, ông lặng lẽ ngồi trước màn hình, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi chạy lại hỏi: “Ba ơi, sao ba lại khóc?”. Lúc đó, cha tôi kể về người anh cả của mình, người mà tôi vẫn thường gọi là bác cả. Bác tên Nguyễn Đức Vịnh, một chiến sĩ cách mạng đã tham gia cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất. Bác nhập ngũ vào khoảng năm 1962, khi cha tôi vừa chào đời. Thời điểm ấy, chiến tranh lan rộng, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời đã trở thành âm thanh quen thuộc với người dân vùng Tuyên Hóa.

Đến năm 1968, trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, bác Vịnh tham gia chiến đấu trong chiến dịch giải phóng thành phố Huế. Sau nhiều ngày đêm chiến đấu vô cùng khốc liệt, quân ta đã giành được quyền kiểm soát thành phố, nhưng tổn thất cũng vô cùng lớn. Lực lượng còn lại sau chiến đấu không đủ để giữ vững địa bàn, chỉ còn rải rác vài đơn vị mỏng manh.

Ngay sau đó, quân địch phản công dữ dội, tổ chức bao vây và dồn ép lực lượng ta. Các chiến sĩ đã kiên cường bám trụ, chiến đấu không ngừng nghỉ suốt nhiều ngày đêm. Khi tình hình trở nên quá sức chịu đựng, cấp trên buộc phải ra lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Lúc ấy, đơn vị của bác đã hy sinh gần như một nửa quân số. Trong số đó, bác Nguyễn Đức Vịnh đã anh dũng ngã xuống, cùng đồng đội giữ vững từng vị trí tại thành phố Huế mà không kịp rút lui an toàn.

Đó là những gì cha tôi được nghe lại từ người đồng đội trở về báo tin. Bác Vịnh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường Huế khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp trở về với gia đình. Dù người thân đã nhiều năm tìm kiếm, liên hệ nhiều đơn vị, nhưng tung tích của bác vẫn là một khoảng trống không lời đáp.

Sự mất mát ấy trở thành nỗi đau âm ỉ trong lòng những người ở lại. Cha tôi vẫn luôn day dứt vì chưa thể tìm thấy hài cốt của anh trai mình. Mỗi khi xem những chương trình tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, khi thấy những gia đình khác đoàn tụ trong nước mắt, ông lại không kìm được xúc động.

Khi trưởng thành hơn, tôi dần hiểu được cảm xúc ấy. Tôi cảm nhận sâu sắc sự hy sinh lớn lao của bác – một người lính đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Đối với gia đình tôi, bác không chỉ là một người thân mà còn là niềm tự hào thiêng liêng. Sự hy sinh của bác là minh chứng cho lòng yêu nước bất diệt và tinh thần chiến đấu kiên cường của thế hệ cha anh. Viết đến đây, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhủ phải cố gắng sống tốt hơn, học tập và rèn luyện để trở thành người có ích, xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn