ký ức khe sanh
Chúng tôi gọi Khe Sanh là "Địa ngục trần gian". Không khí ở đó đặc quánh mùi thuốc súng và khói. Tôi còn nhớ rõ, đó là một buổi chiều tháng Hai. Mưa dầm dề, lạnh buốt thấu xương. Tôi, lúc đó là một chiến sĩ trẻ thuộc đơn vị trinh sát, đang nằm trong giao thông hào, bùn đất bám đầy người, cố gắng giữ khẩu súng AK-47 khô ráo.
Từ sáng sớm, tiếng pháo kích đã không ngớt. Tiếng Đại bác của địch nổ chát chúa, rung chuyển cả mặt đất, cứ như muốn xé toạc không gian. Chúng tôi bị bao vây, nhưng tinh thần vẫn cao ngất.
"Nắm chặt vũ khí! Tuyệt đối không lùi bước!"
Tiếng hô của tiểu đội trưởng vang vọng giữa làn mưa bom.
Khoảnh khắc khắc sâu nhất trong tâm trí tôi là khi chúng tôi nhận lệnh phản công. Tôi cùng đồng đội lao lên, băng qua bãi đất trống lầy lội dưới làn đạn. Không có chỗ cho sự sợ hãi. Chỉ có ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" thôi thúc. Tôi thấy rõ gương mặt của những người đồng chí bên cạnh, mồ hôi, bùn đất và quyết tâm. Có người ngã xuống, nhưng những người khác vẫn tiếp tục tiến lên, vượt qua.
Chúng tôi đã giành lại được trận địa đó sau một cuộc chiến giằng co khốc liệt. Khi trận đánh tạm lắng, tôi đứng giữa hoang tàn, nhìn lên bầu trời chiều tối. Mây đen vẫn bao phủ, nhưng trong tôi, một niềm tin mãnh liệt về ngày chiến thắng đã len lỏi. Khe Sanh không chỉ là một trận chiến, đó là thử thách, là nơi tôi học được thế nào là lòng can đảm và tình đồng đội, thứ đã gắn kết chúng tôi hơn cả máu mủ. Dù hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, hình ảnh Khe Sanh vẫn sống động như vừa mới hôm qua.



