Bài viết

KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ CŨ

KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ CŨ

Thời gian đã đi qua rất lâu kể từ những năm tháng bác Nguyễn Văn Hùng khoác trên mình bộ quân phục, rời quê hương lên đường. Mái tóc ngày ấy giờ đã bạc, khuôn mặt người lính năm xưa đã in dấu thời gian, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng hoa lửa, ánh mắt bác vẫn ánh lên một vẻ đặc biệt. Có những ký ức tưởng rằng thời gian sẽ làm phai nhạt, nhưng càng đi qua nhiều năm lại càng trở nên sâu sắc. Bác Hùng nói: “Chuyện đã lâu rồi, nhưng có những điều mình không thể quên.” Đó là hình ảnh quê nhà trước ngày lên đường, là những người đồng đội từng sát cánh, là những đêm hành quân, những lần nhớ nhà, những bữa ăn vội vàng và cả những người đã mãi mãi nằm lại. Nhưng điều bác nhớ nhất không phải là gian khổ mà là tình người. Bác kể rằng chính tình đồng đội đã giúp những người lính vượt qua những thời khắc tưởng như không thể vượt qua. Chính tình yêu quê hương giúp họ đứng vững. Và chính niềm tin vào ngày hòa bình giúp họ tiếp tục bước đi. “Nếu không có niềm tin thì khó mà vượt qua được. Người lính lúc ấy luôn nghĩ rằng rồi sẽ có ngày đất nước yên bình.” Hôm nay, khi đất nước đã đổi thay, những người lính năm xưa trở thành những nhân chứng của lịch sử. Họ không còn đứng giữa chiến trường nhưng vẫn mang trong mình một sứ mệnh khác: kể lại ký ức để thế hệ sau hiểu và trân trọng hòa bình. Với chúng tôi, được ngồi bên bác Hùng, nghe từng câu chuyện là một cơ hội quý giá. Chúng tôi hiểu rằng mỗi câu chuyện không đơn thuần là hồi ức cá nhân mà còn là một phần của ký ức cộng đồng. Có những điều sách vở có thể ghi lại, nhưng cảm xúc của một người từng trực tiếp trải qua thì không tài liệu nào có thể thay thế hoàn toàn. Bác Hùng mong rằng thế hệ trẻ không cần phải sống trong chiến tranh để hiểu giá trị của hòa bình. “Các cháu chỉ cần nhìn vào cuộc sống hôm nay, rồi nghĩ xem nếu không có hòa bình thì mọi thứ sẽ thế nào.” Lời nói ấy khiến chúng tôi càng trân trọng những điều bình dị: một buổi sáng yên bình, một lớp học, một gia đình sum họp, một con đường quê đầy ánh điện. Tất cả những điều tưởng như rất bình thường ấy đều là thành quả của biết bao thế hệ đã hy sinh và cống hiến. Ký ức của bác Hùng vì thế không chỉ thuộc về riêng bác. Nó thuộc về một thế hệ, một quê hương và một phần lịch sử của đất nước. Chúng tôi – những đoàn viên, thanh niên hôm nay – xin được lắng nghe, ghi nhớ và tiếp tục kể lại những câu chuyện ấy bằng sự trân trọng. Bởi khi còn người kể, ký ức còn sống; khi thế hệ trẻ còn biết lắng nghe, những giá trị của quá khứ vẫn tiếp tục được trao truyền. Và những năm tháng hoa lửa, dù đã lùi xa, sẽ không bao giờ trở thành một câu chuyện cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ CŨ | Câu chuyện thời hoa lửa