Anh hùng Lực lượng vũ trang

KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ KHÉP LẠI

Nghệ An10/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm.

Những cánh rừng biên giới nơi ông Nguyễn Văn Nhuận từng chiến đấu hôm nay đã xanh trở lại.

Tiếng súng đã nhường chỗ cho tiếng chim rừng.

Những hố bom năm nào dần được phủ kín bởi màu xanh của cây lá.

Nhưng với người lính già, có những điều thời gian không thể xóa nhòa.

Đó là ký ức.

Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, câu chuyện của họ không bắt đầu bằng những huân chương hay thành tích.

Họ hỏi nhau:

"Anh còn khỏe không?"

"Những người năm ấy giờ còn ai?"

Rồi sau vài câu chuyện đời thường, ký ức chiến trường lại hiện về.

Có người nhắc đến trận Xuân Sán.

Có người nhớ những cuộc hành quân dọc biên giới.

Có người lặng đi khi nhắc tên đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Ông Nguyễn Văn Nhuận cũng vậy.

Điều ông nhớ nhất không phải là mình đã lập được chiến công gì.

Mà là những gương mặt đã cùng ông đi qua tuổi trẻ.

Có người quê Hà Tĩnh.

Có người quê Củ Chi.

Có người đến từ Hậu Giang.

Có người từ Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh.

Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau.

Mang những giọng nói khác nhau.

Nhưng khi khoác chung màu áo lính, tất cả đều là anh em.

Họ cùng nhau vượt rừng.

Cùng chia nhau từng ngụm nước.

Cùng chiến đấu.

Và có người đã cùng nhau nằm lại nơi chiến trường.

Ông thường nói rằng, người lính không sợ gian khổ.

Điều khiến họ đau lòng nhất là phải chứng kiến đồng đội hy sinh.

Có những người chỉ vài phút trước còn ngồi bên nhau.

Vài phút sau đã không còn nữa.

Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời.

Nhiều người hỏi vì sao ở tuổi ngoài sáu mươi, ông vẫn kể chuyện chiến tranh với sự xúc động như mới hôm qua.

Ông chỉ mỉm cười.

Bởi chiến tranh có thể lùi xa.

Nhưng ký ức thì không.

Đó là một phần máu thịt của cuộc đời người lính.

Ông không kể chuyện để khơi lại nỗi đau.

Ông càng không kể để nói về sự hy sinh của riêng mình.

Điều ông mong muốn là những người đã ngã xuống sẽ không bị lãng quên.

Để thế hệ hôm nay hiểu rằng, phía sau cuộc sống thanh bình là biết bao tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường.

Ông tin rằng, lịch sử không chỉ được lưu giữ trong sách vở.

Lịch sử còn được gìn giữ trong ký ức của những người đã sống qua nó.

Mỗi câu chuyện được kể lại là thêm một lần lịch sử được nhắc nhớ.

Mỗi người trẻ lắng nghe là thêm một người hiểu hơn về giá trị của hòa bình.

Có lần, sau khi kết thúc buổi trò chuyện, ông nhìn về phía cánh đồng quê hương rồi chậm rãi nói:

"Chúng tôi rồi sẽ già đi.

Những người kể chuyện cũng sẽ ít dần.

Điều tôi mong nhất là những câu chuyện này vẫn còn được lưu giữ.

Để sau này, con cháu biết rằng cha ông mình đã từng sống, từng chiến đấu và từng hy sinh như thế nào."

Đó không phải là lời của riêng ông Nguyễn Văn Nhuận.

Đó là tâm sự chung của biết bao cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh.

Họ không mong được ca ngợi.

Không mong được nhắc tên.

Điều họ mong là lịch sử được tôn trọng.

Đồng đội được ghi nhớ.

Và thế hệ mai sau biết gìn giữ nền hòa bình mà bao người đã đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ.

Có thể thời gian sẽ làm phai màu những tấm quân phục.

Có thể những chiến hào năm xưa chỉ còn trong ký ức.

Nhưng lòng yêu nước, tình đồng đội và khát vọng cống hiến của một thế hệ người lính sẽ luôn còn mãi.

Đó chính là giá trị bền vững nhất mà ông Nguyễn Văn Nhuận muốn gửi lại.

Để những câu chuyện của một thời hoa lửa không khép lại khi người kể chuyện ngừng lời, mà sẽ tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong trái tim của mỗi người Việt Nam yêu nước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ KHÉP LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa