Bài viết

KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ TẮT – SUY NGẪM CỦA NGƯỜI TRẺ VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Thông tin đang cập nhật

Đà Nẵng21/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một đoàn viên thanh niên của thế hệ hôm nay, ngày đầu tiên được đến dâng hương tại Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Núi Cấm (Quảng Nam), tôi đã đứng lặng rất lâu trước gương mặt trầm tư của mẹ Thứ – người mẹ có 12 người thân hy sinh vì Tổ quốc. Khoảnh khắc đó khiến tôi hiểu rằng có những nỗi đau vượt qua thời gian, có những hy sinh không cần nói thành lời, nhưng lại đủ sức lay động cả những trái tim trẻ nhất.

Sinh năm 1904 trong một gia đình nông dân nghèo ở Điện Bàn, bà Nguyễn Thị Thứ không phải anh hùng ngoài chiến trường, không cầm súng đánh giặc, nhưng bà mang trong mình một nghị lực lớn lao mà có lẽ chỉ những người Mẹ Việt Nam mới hiểu hết. Hai cuộc kháng chiến kéo dài gần nửa thế kỷ đã lấy đi của bà những gì thiêng liêng nhất: 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại – tất cả đều đã hy sinh cho độc lập của đất nước.

Đọc lại những tư liệu về bà, tôi không khỏi nghẹn lòng. Mỗi lần tin dữ đến, mẹ chỉ lặng lẽ ôm chiếc khăn tang vào lòng, rồi cất vào chiếc rương gỗ cũ. Đến lần thứ 12, đôi mắt mẹ vẫn còn nước, nhưng trái tim đã chai đi vì quá nhiều mất mát. Thế nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ không oán trách số phận. Mẹ còn nói:

“Các con chết cho nước. Tôi còn sống là còn phải thay phần tụi nó mà lo việc nước.”

Lời nói ấy, giản dị mà kiên cường, khiến tôi – một người trẻ sinh ra trong hòa bình – không khỏi thấy mình nhỏ bé.

Điều khiến tôi khâm phục hơn cả là dù mất gần như cả gia đình, mẹ Thứ vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ, đào hầm, chuyển lương thực cho cách mạng. Bà chịu đòn roi, áp lực, tra khảo… nhưng không một lần khuất phục. Mẹ hiểu rằng máu của các con mình đã đổ xuống để đất nước nở hoa, nên bà càng phải sống để giữ lấy mầm xanh hòa bình ấy.

Người ta nói trên đời không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mẹ mất con.

Còn mẹ Thứ – mất con đến mười hai lần – nhưng vẫn đứng vững như một cột mốc của lòng kiên trung.

Và rồi, khi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:

“Tôi nhận thay phần của mấy đứa nhỏ.”Ngày nay, khi bước trên những con đường rộng mở, nhìn những tòa nhà vươn lên giữa bầu trời bình yên, tôi chợt hỏi: Liệu chúng tôi – thế hệ trẻ thời hòa bình – có đang sống xứng đáng với những gì mẹ Thứ và bao thế hệ cha anh đã hy sinh?

Chúng tôi không phải cầm súng, không phải rời nhà ra chiến trận, nhưng trách nhiệm của người trẻ hôm nay cũng không nhỏ. Đó là:

• sống có lý tưởng, có ước mơ;

• không thờ ơ trước những điều xấu;

• biết yêu thương, biết hiến mình vì cộng đồng;

• và đặc biệt, giữ gìn hòa bình bằng trí tuệ, bằng lòng tử tế, bằng ý thức công dân.

Đứng trước tượng đài Mẹ, tôi nhận ra rằng:

Hòa bình không tự nhiên mà có – hòa bình là 12 vết thương trong lòng một người mẹ; là máu và nước mắt kết thành nụ cười của hôm nay.

Mỗi chúng tôi, dù là ai, dù ở đâu, đều mang một phần trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng.

Tôi rời Núi Cấm khi chiều đã xuống. Ánh nắng cuối ngày phủ lên gương mặt mẹ như một lời nhắc nhở dịu dàng:

“Các con – hãy tiếp tục xây dựng đất nước này bằng sự tử tế và lòng biết ơn.”

Và tôi biết, câu chuyện về mẹ Thứ sẽ mãi là ngọn lửa dẫn đường cho thế hệ trẻ chúng tôi – những đoàn viên thanh niên đang tiếp bước cha anh, sống đẹp hơn, có trách nhiệm hơn, và biết trân quý hòa bình hơn bao giờ hết

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn