KÝ ỨC KHÔNG NGỦ SAU CHIẾN TRANH
Sau ngày xuất ngũ năm 1985, trở về cuộc sống đời thường, ông Trịnh Ngọc Sự vẫn nhiều đêm giật mình tỉnh giấc vì tiếng bom trong ký ức. Ông kể rằng có lúc đang làm đồng, nghe tiếng sấm cũng khiến tim thắt lại, nhưng rồi ông tự nhủ mình phải sống tốt để xứng đáng với những người đã nằm lại. Người viết cảm nhận rõ sự trầm lắng trong từng lời kể, một sự trầm lắng chỉ có ở những người đã đi qua chiến tranh.
Ông thường kể lại câu chuyện đời lính cho con cháu nghe, không phải để kể công, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Với ông, thời hoa lửa không chỉ là quá khứ, mà là nền tảng để ông sống trách nhiệm, nghĩa tình trong suốt quãng đời còn lại.



