Ký ức không ngủ yên (1)
Với Trần Thiện Hà, thơ không phải là cuộc dạo chơi của chữ nghĩa hay sự cầu kỳ về hình thức. Thơ ông là lời của người trong cuộc kể lại cho chính mình về những vùng đất đã đi qua, những con người từng gặp và cả những mất mát đã mang theo suốt cuộc đời.Mỗi câu chữ trong thơ ông là một lát cắt của đời sống, mỗi bài thơ là một mảnh ký ức được gìn giữ bằng tình yêu quê hương sâu nặng, nơi người ta thấy bóng dáng của đất lửa Quảng Trị, sự bao dung của rừng đước Cà Mau, sự khốc liệt nhưng đầy hào hùng trên tuyến đường huyết mạch 1C.
“Mùa mưa thì đồng nước mênh mông, chỉ có lau sậy với rừng chồi
Vận chuyển vũ khí bằng xuồng, mùa nắng thì mang nặng trên vai
Đó là đường huyền thoại 1C. Con đường góp công chống giặc giữ quê nhà
Hứng chịu bom đạn của quân thù bất kể mưa nắng ngày đêm…”hính sự chân thật, mộc mạc đã tạo cho thơ ông nhịp điệu của đời sống thực thụ. Khi những địa danh gắn với xương máu đồng đội được gọi tên, thơ không còn nằm yên trên trang giấy mà tìm thấy một đời sống khác trong âm nhạc. Sự kết hợp giữa chất thơ tự sự và ngôn ngữ âm nhạc đã tạo nên một không gian trải nghiệm đặc biệt, nơi khán giả như được trực tiếp bước đi trên những dặm dài dọc dải đất hình chữ S thân thương.
Các ca khúc ra đời từ thơ Trần Thiện Hà không đơn thuần được ví như một chuyến tàu trở về. Sự gặp gỡ này tạo nên một tầng cảm xúc đặc biệt, vừa thân thuộc với âm hưởng quê hương, vừa mang hơi thở của thời đại, giúp ký ức được kể bằng nhiều ngôn ngữ mà vẫn giữ trọn tinh thần cốt lõi. Chính sự dung hòa giúp những câu chuyện cũ tiếp tục sống trong dòng chảy văn hóa hiện đại. Thơ ông, nhờ âm nhạc, đã bước ra không gian rộng lớn hơn, trở thành điểm kết nối giữa cá nhân và cộng đồng, giữa người viết và người nghe.



