Ký ức không ngủ yên
Mỗi lần viết tiếp về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi lại có cảm giác như đang lần giở từng lớp ký ức của quê hương. Ký ức ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng cũng không bao giờ ngủ yên.
Tôi nghĩ về một thời mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở. Ở thời ấy, một quyết định có thể đổi bằng cả sinh mạng. Thế nhưng ông đã chọn con đường khó nhất – con đường dấn thân. Từ việc gây dựng phong trào, huấn luyện lực lượng, xây dựng cơ sở trong dân cho đến trực tiếp chỉ huy những trận đánh hiểm nguy, ông luôn xuất hiện ở nơi gian khổ nhất.
Điều khiến tôi suy ngẫm không chỉ là những chiến công, mà là chiều sâu nhân cách. Ông chiến đấu nhưng không mù quáng, cứng rắn nhưng không tàn nhẫn. Ông hiểu giá trị của lòng dân, hiểu rằng sức mạnh bền vững nhất không nằm ở hỏa lực, mà nằm ở niềm tin. Có lẽ vì thế mà lực lượng ông xây dựng được vừa kiên cường vừa gắn bó.
Tôi đặc biệt ám ảnh bởi trận đánh cuối cùng bên sông Tam Ngãi. Một người đang bệnh vẫn quyết ra trận vì sợ đồng đội gặp bất lợi. Hình ảnh ông trườn mình trong bụi dừa nước, ném lựu đạn rồi ngã xuống giữa làn đạn địch giống như một khung hình khắc sâu vào lịch sử. Đó không chỉ là sự hy sinh của một cá nhân, mà là biểu tượng của tinh thần không lùi bước.
Nhưng có lẽ điều khiến ký ức ấy không ngủ yên chính là vì nó vẫn còn ý nghĩa cho hôm nay. Chúng ta đang sống trong hòa bình, nhưng hòa bình ấy được xây dựng từ máu xương của bao người. Khi nghĩ đến điều đó, tôi thấy mỗi ngày trôi qua đều mang một trách nhiệm: sống sao cho xứng đáng.
Câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông không chỉ dừng lại ở danh hiệu anh hùng. Nó mở ra một câu hỏi cho mỗi người đọc: trong hoàn cảnh của mình, ta sẽ chọn cách sống nào? Có dám đặt lợi ích chung lên trên cái riêng? Có dám kiên định với điều mình tin là đúng?
Ký ức có thể thuộc về quá khứ, nhưng giá trị của ký ức lại thuộc về hiện tại và tương lai. Và với tôi, mỗi lần nhắc đến tên ông là một lần tự nhắc mình phải sống tử tế hơn, có trách nhiệm hơn – để những hy sinh năm xưa không trở thành điều bị lãng quên.
Nguồn : cand.com.vn



