Bài viết

KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA BÁC NGUYỄN THỊ THẮM – NỮ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN QUÊ LÀO CAI

Lào Cai17/11/2025Trần Quang Thuỷ- Bí Thư Đoàn Thanh niên (Đoàn TNCSHCM xã Tằng Loỏng, Tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA BÁC NGUYỄN THỊ THẮM – NỮ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN QUÊ LÀO CAI

Bác Nguyễn Thị Thắm, sinh ra và lớn lên bên triền núi của vùng đất Lào Cai, khi Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, bác mới hơn đôi mươi. Thấy thanh niên trong bản, trong xã lần lượt lên đường, bác Thắm xin gia đình được tham gia lực lượng Dân công hỏa tuyến tỉnh Lào Cai, nhận nhiệm vụ tải đạn, tải lương thực, mở đường và vận chuyển thương binh.

Trong suốt những năm tháng ấy, bác mang trong lòng rất nhiều kỷ niệm, nhưng sâu đậm nhất là đêm hành quân qua dốc Nậm Sa – vùng trọng điểm địch đánh phá.

Hôm đó, đơn vị bác được giao nhiệm vụ vận chuyển gạo, đạn và thuốc men vượt đèo xuống tuyến dưới. Trời mưa phùn, sương mù dày đặc, đường núi trơn như mỡ. Mỗi người gùi gần 30 ký hàng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Khi đoàn vừa tới lưng dốc Nậm Sa, bất ngờ tiếng máy bay gầm rú vang lên, rồi bom trút xuống ầm ầm, mặt đất rung chuyển.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, bác Thắm nghe tiếng kêu thất thanh của một chiến sĩ dân công đi cuối đoàn. Anh bị đất đá vùi lấp phần chân do sức ép bom. Không kịp nghĩ ngợi, bác lao ngược lại, cùng hai chị em lấy tay đào đất, gỡ từng tảng đá. Đôi tay rớm máu, nhưng bác chỉ nói:

“Cứu được người là cứu được đường tiếp tế!”

Khi kéo được anh ra ngoài, bác phát hiện gùi hàng của mình bị văng xuống vệ dốc, nắp thùng đạn tróc ra, còn lại lẫn lộn trong đất. Bác Thắm không nản, vừa thở dốc vừa nhặt lại từng viên đạn, lau sạch bùn rồi gói lại bằng chiếc khăn đội đầu. Bác bảo với chị em trong đoàn:

“Đạn còn thì trận địa còn. Mình còn sức là mình đi tiếp.”

Câu nói ấy làm mọi người lặng đi. Trong ánh đèn dầu leo lét, cả đội siết lại đội hình, tiếp tục băng qua dốc bom để kịp giờ chuyển hàng.

Nhờ sự kiên cường của các dân công, số gạo, thuốc và đạn dược đã tới tay bộ đội đúng thời điểm. Nhiều năm sau, chính người chiến sĩ được bác cứu hôm ấy đã tìm về Lào Cai thăm bác, nắm tay bác nghẹn ngào nói:

“Nếu không có bác Thắm và anh em dân công, chắc tôi chẳng còn đứng đây.”

Đến nay, dù tuổi đã cao, bác Nguyễn Thị Thắm vẫn nhớ như in tiếng dép cao su trên đường rừng, tiếng bom rền trong đêm, và trên hết là tình đồng bào, đồng đội sâu nặng trong những ngày “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA BÁC NGUYỄN THỊ THẮM – NỮ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN QUÊ LÀO CAI | Câu chuyện thời hoa lửa