Ký ức không phai của một người lính năm xưa
Trong những ngày tháng hòa bình hôm nay, khi thế hệ trẻ được sống, học tập và cống hiến trong một đất nước độc lập, tôi càng thấm thía giá trị của những năm tháng “hoa lửa” mà cha ông ta đã đi qua. Một trong những câu chuyện để lại trong em nhiều xúc động nhất là câu chuyện về ông Đỗ Văn Phách, một cựu chiến binh kháng chiến chống Mỹ, hiện đang sinh sống tại thôn Khôi Vỹ Thượng, xã Tiên Minh, thành phố Hải Phòng.
Người lính từ làng quê
Ông Đỗ Văn Phách, sinh năm 1955, xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1974, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Ninh – một trong những mặt trận ác liệt nhất thời bấy giờ. Ông từng là chiến sĩ bộ binh, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh lớn, đối mặt với bom đạn và sự sống – cái chết chỉ trong gang tấc.
Những năm tháng chiến tranh khốc liệt đã để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương, nhưng điều khiến em xúc động hơn cả là tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt luôn cháy bỏng trong ông.
Ký ức không thể nào quên
Trong câu chuyện kể lại, ông Phách không nói nhiều về chiến công, mà nhắc nhiều đến đồng đội – những người đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Ông nghẹn ngào khi kể về người bạn thân hy sinh ngay trước giờ nổ súng, hay những đêm hành quân trong mưa bom, đói rét nhưng vẫn động viên nhau bằng những câu hát, lời thơ giản dị.
Ông bảo: “Chúng tôi ra đi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình không đi thì ai sẽ bảo vệ làng quê, bảo vệ Tổ quốc.”
Chính suy nghĩ giản dị mà cao đẹp ấy đã làm nên sức mạnh của cả một thế hệ.
Tấm gương sáng trong thời bình
Hòa bình lập lại, ông Phách trở về quê hương với thương tật hạng1/4, tiếp tục lao động, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và luôn tích cực giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Ông thường xuyên kể chuyện lịch sử cho học sinh trong các buổi sinh hoạt Đoàn – Đội, nhắc nhở các em phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Với ông, quá khứ là để nhắc nhớ, để tri ân, chứ không phải để bi lụy. Ông luôn dặn dò: “Các cháu hôm nay không phải cầm súng, nhưng phải học tập thật tốt, sống tử tế – đó chính là cách đền đáp xứng đáng nhất.”
Câu chuyện của ông Đỗ Văn Phách chỉ là một trong hàng triệu câu chuyện “thời hoa lửa” của dân tộc Việt Nam. Nhưng chính từ những con người bình dị ấy, lịch sử hào hùng của đất nước được viết nên bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước vô bờ.
Là thế hệ đi sau, chúng em tự nhủ phải sống xứng đáng hơn, có lý tưởng, có khát vọng và trách nhiệm, để những hy sinh của cha ông không bao giờ bị lãng quên.



