Ký ức không phải của người lính
Ký ức không phải của người lính
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn vẫn còn vẹn nguyên trong lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Chính Bảy. Tham gia kháng chiến từ cuối năm 1959, cụ đã dành hơn mười sáu năm tuổi trẻ để chiến đấu vì độc lập dân tộc. Cụ từng bám trụ tại vùng núi phía Tây Phú Yên, cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa bảo vệ cơ sở cách mạng và nhân dân. Trong những ký ức ấy, trận đánh ở La Bàng là điều khiến cụ nhớ mãi. Bị thương giữa làn bom đạn, rồi ra Bắc điều trị, cụ vẫn trở lại chiến trường năm 1967 và tiếp tục chiến đấu đến ngày đất nước thống nhất.
Điều khiến tôi xúc động nhất là những câu chuyện về cuộc sống của người lính. Có những ngày không có gạo, không có muối, phải ăn sắn, lá rừng để cầm cự; những đêm hành quân đói khát, chỉ có nước múc từ chum ven đường. Dẫu thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề, họ chưa từng lùi bước. Lắng nghe câu chuyện của cụ, tôi càng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của cha anh. Đó là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng quá khứ và sống xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.



