KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn gian khổ mà hào hùng vẫn còn in đậm trong trái tim của những người lính năm xưa. Đó là quãng đời đẹp nhất, thiêng liêng nhất - một thời hoa lửa, nơi tuổi trẻ hòa cùng vận mệnh của dân tộc.
Ông Ma Công Dương sinh năm 1969, hiện đang cư trú tại thôn Nà Cọn, xã Bình An, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những đồng chí đã tham gia chiến đấu ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, mang trong mình lý tưởng cao đẹp và tinh thần yêu nước nồng nàn. Khi Tổ quốc cần, ông sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng, khoác lên mình màu áo lính, dấn thân vào gian khổ, hiểm nguy. Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn giũa cho ông ý chí kiên cường, bản lĩnh vững vàng và tinh thần kỷ luật nghiêm minh. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông.
Sinh ra trong hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, ở tuổi 19, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, gác lại những lo toan riêng tư để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc. Tháng 3 năm 1988, ông chính thức tham gia nghĩa vụ quân sự, huấn luyện tại Hoàng Su Phì; đến tháng 10 cùng năm, ông được chuyển về Sư đoàn 316. Với một chàng trai trẻ tuổi đôi mươi, lần đầu chứng kiến những loạt pháo gầm vang, xé gió trên đầu, trong lòng không tránh khỏi những phút giây lo lắng, băn khoăn. Thế nhưng, mỗi khi nghĩ đến Tổ quốc, đến trách nhiệm của người lính, mọi nỗi sợ hãi dường như tan biến, nhường chỗ cho lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Chính trong gian khó ấy, ông đã trưởng thành hơn từng ngày, vững vàng niềm tin, sẵn sàng cống hiến tuổi xuân của mình cho độc lập, bình yên của quê hương, đất nước.
Những năm tháng công tác tại Sư đoàn 316 là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời quân ngũ của ông. Khi được điều động vào hang 700 và đảm nhiệm cương vị trung đội trưởng vận tải, bác đã trực tiếp đối mặt với những trận bom đạn dồn dập, tiếng nổ vang trời, súng đạn gầm rú không ngớt. Trong một lần xuống hỗ trợ thương binh, vào kho lấy gạo và thuốc men mang ra tiền tuyến, khi trở lại thì mọi người đã được băng bó xong xuôi. Bất ngờ, một đồng chí chạy vào hầm thì hầm bị sập, một tảng đá lớn đổ xuống trúng đầu khiến đồng chí ấy đã hy sinh. Mang theo nỗi đau xót tột cùng, ông cùng các đồng đội lần theo đường hầm, đưa thi hài đồng chí đến nơi an toàn để lo chu toàn hậu sự. Sự mất mát ấy đã để lại vết thương sâu sắc trong tâm hồn người lính, nỗi đau về tình đồng đội keo sơn mà ông mãi mang theo suốt cuộc đời.
Những năm tháng nơi chiến trường đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính. Giữa muôn vàn thiếu thốn về lương thực, sinh hoạt gian khổ và hiểm nguy luôn cận kề, vẫn kiên cường bám trụ, không một phút nao núng. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội nảy nở và bền chặt hơn bao giờ hết, trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn. Chính sự sẻ chia, đùm bọc lẫn nhau đã tiếp thêm sức mạnh, giúp những người lính trẻ vững tin, vững bước nơi tuyến đầu, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách để hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc, ông Ma Công Dương trở về quê hương Bình An, hòa mình vào cuộc sống đời thường bình dị. Dẫu rời xa quân ngũ, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính năm xưa, cần cù lao động, sống chan hòa, gương mẫu trong từng việc làm. Ông tích cực tham gia các phong trào, hoạt động tại địa phương, góp phần xây dựng quê hương ngày càng đổi mới. Không chỉ vậy, ông còn luôn ân cần nhắc nhở, giáo dục con cháu trân trọng giá trị của hòa bình, khắc ghi công lao của các thế hệ đi trước đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc, để truyền thống yêu nước được tiếp nối qua từng thế hệ.
Chia sẻ với đoàn viên, thanh niên hôm nay, ông Ma Công Dương gửi gắm những lời tâm huyết: “Thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân để cống hiến cho Tổ quốc, vì vậy lớp trẻ cần tiếp nối truyền thống, nêu cao tinh thần trách nhiệm trong sự nghiệp giữ nước. Ông mong những thanh niên đang thực hiện nghĩa vụ quân sự luôn nỗ lực rèn luyện, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; khi trở về địa phương, tiếp tục đem sức trẻ, trí tuệ và nhiệt huyết của mình đóng góp cho quê hương, góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước ngày càng giàu mạnh”.
Những câu chuyện và ký ức lịch sử mà bác lưu giữ là tài sản vô giá của dân tộc, bởi đó là những trải nghiệm chân thực của một người đã trực tiếp sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc. Mỗi câu chuyện không chỉ phản ánh một giai đoạn lịch sử hào hùng, mà còn mang trong mình sức lan tỏa mạnh mẽ, hun đúc lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường cho thế hệ trẻ hôm nay. Từ những ký ức ấy, truyền thống cách mạng của dân tộc được tiếp nối và bồi đắp bền vững theo thời gian. Đó chính là ngọn lửa của một thời hoa lửa vẫn lặng lẽ cháy sáng, soi rọi con đường để các thế hệ tiếp bước xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới.



