Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ký ức không phai của người lính năm xưa

Bài viết ghi lại câu chuyện và những ký ức chiến tranh của bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại thành phố Thái Nguyên. Qua lời kể chân thực và xúc động, bài viết giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về những hy sinh, gian khổ của thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thái Nguyên03/03/2026Trần Anh Dũng (trường đại học kỹ thuật công nghiêp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều yên bình tại thành phố Thái Nguyên, tôi có dịp gặp gỡ bác Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt bác vẫn sáng và giọng nói vẫn đầy khí chất của người lính năm xưa.

Bác Hòa nhập ngũ năm 1970, khi mới tròn 18 tuổi. Thời điểm đó, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, đặc biệt sau sự kiện Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, chiến trường miền Nam ngày càng khốc liệt. Bác được điều động vào chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom” của cả nước.

Bác kể:
“Ngày đó, gian khổ lắm cháu ạ. Cơm không đủ ăn, nước không đủ uống. Bom đạn thì ngày đêm dội xuống. Có những đêm anh em vừa đào công sự xong thì bom lại phá nát. Nhưng không ai lùi bước.”

Trong câu chuyện của bác, tôi ấn tượng nhất là trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Nơi đây đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên cường, bất khuất của quân và dân ta. Bác nói rằng nhiều đồng đội của mình đã nằm lại nơi chiến trường ấy, tuổi đời còn rất trẻ.

Nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, giọng bác chùng xuống. Bác kể về những ngày mưa bom bão đạn, đất đá trộn lẫn với máu. Có những đồng đội sáng còn trò chuyện, chiều đã hy sinh. Những ký ức ấy dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua vẫn in đậm trong tâm trí bác.

Tôi hỏi bác điều gì đã giúp bác và đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi. Bác cười hiền:
“Là tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.”

Niềm tin ấy đã trở thành hiện thực vào ngày 30/4/1975 – ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Khi nghe tin chiến thắng, bác và đồng đội ôm nhau khóc giữa chiến trường.

Sau chiến tranh, bác trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và tham gia công tác tại địa phương. Bác luôn tích cực trong các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Bác thường được mời đến nói chuyện tại các trường học, kể lại những câu chuyện lịch sử để nhắc nhở học sinh về giá trị của hòa bình.

Bác chia sẻ:
“Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì không bao giờ quên. Bác chỉ mong các cháu sống tốt, học tập chăm chỉ để xứng đáng với sự hy sinh của bao người.”

Rời khỏi nhà bác Hòa, tôi mang theo nhiều suy nghĩ. Chiến tranh với thế hệ chúng tôi chỉ còn trong sách vở, phim ảnh. Nhưng với bác – đó là cả một phần tuổi trẻ. Những câu chuyện của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là một phần lịch sử sống động.

Trong nhịp sống hiện đại, khi chúng ta được học tập, làm việc trong hòa bình, đôi khi chúng ta quên rằng để có được điều đó, biết bao thế hệ đã hy sinh xương máu. Những nhân chứng như bác Hòa chính là “địa chỉ đỏ sống”, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Tôi nhận ra rằng việc lắng nghe và ghi lại những ký ức ấy không chỉ là một bài tập học tập, mà còn là trách nhiệm của thế hệ trẻ. Bởi khi những nhân chứng lịch sử dần đi xa, những câu chuyện ấy nếu không được lưu giữ sẽ dần rơi vào quên lãng.

Bài học tôi rút ra từ cuộc gặp gỡ này là lòng yêu nước không phải điều gì xa vời. Nó bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: sống có trách nhiệm, học tập nghiêm túc, góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức và tinh thần bất khuất của những người lính năm xưa vẫn còn mãi. Và tôi tin rằng, chừng nào thế hệ trẻ còn biết trân trọng quá khứ, thì chừng đó những hy sinh ấy vẫn còn được ghi nhớ và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn