Cựu Thanh niên xung phong

KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI NỮ DU KÍCH QUẢNG TRỊ

KÝ ỨC KHÔNG PHAI CỦA NGƯỜI NỮ DU KÍCH QUẢNG TRỊ

Lâm Đồng09/05/2026Nguyễn Thị Thanh Hương (Đoàn xã Bắc Ruộng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của bà – người nữ du kích từng hoạt động ở Đồng Lai, Cam Giang, Cam Lộ (Quảng Trị cũ). Đó là những năm tháng gian khổ mà hào hùng, nơi tuổi trẻ của bà gắn liền với bom đạn, với những bước chân không mỏi vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Bà tên là Lê Thị Nghĩa, sinh năm 1958, hiện nay đang ở xóm 5, thôn 1, xã Bắc Ruộng, tỉnh Lâm Đồng.

Bà kể lại, năm 1972, khi còn rất trẻ, bà đã tham gia lực lượng du kích địa phương, tuổi trẻ có sức khỏe và lòng yêu nước bà đã đứng lên xung phong đi tiếp tế lương thực... Vùng đất Cam Lộ khi ấy là chiến trường ác liệt, ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Nhưng giữa khói lửa ấy, bà và đồng đội vẫn kiên cường bám đất, giữ làng, làm nhiệm vụ tiếp tế, liên lạc, góp phần vào cuộc chiến đấu chung của toàn dân tộc.

Đầu năm 1975, bà được điều động vào tuyến trước ở vùng Bà Lồng - nơi rừng sâu hiểm trở. Công việc của bà là tiếp tế lương thực cho bộ đội. Những chuyến đi âm thầm, len lỏi qua rừng rậm, băng qua sông Bến Hải đầy nguy hiểm. Có những lần đi theo đội, giữa cơn mưa rừng và bom đạn, bà bị lạc đồng đội, một mình giữa không gian mịt mùng. Nhưng bằng ý chí và sự gan dạ, bà vẫn tìm được đường, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, bà kể bom rơi, đạn lạc nhưng vì bản năng cũng đã được đào tạo qua kỹ năng lăn, lê, bò, trườn ẩn nắp nên đồng đội và bà may mắn thoát chết, trong nhóm của bà không ai bị thương vong.

Một trong những ký ức không thể nào quên là lần bà vượt sông Bến Hải để nhận gạo. Khi đang trên đường vận chuyển, máy bay Mỹ bất ngờ thả bom B50. Đất trời rung chuyển, tiếng nổ xé toạc không gian. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bà đã lăn mình xuống đất, trườn qua từng mô đất, tìm nơi ẩn nấp. Sự nhanh trí và bản lĩnh đã giúp bà thoát khỏi lưỡi hái tử thần, tiếp tục hành trình mang lương thực về cho bộ đội.

Cũng trong năm 1975 lịch sử, bà nhận một nhiệm vụ đặc biệt: gùi trên lưng những lá cờ Tổ quốc. Mỗi khi quân ta giành được thắng lợi, bà lại lặng lẽ cắm cờ tại những vị trí chiến thắng - như một dấu mốc khẳng định chủ quyền, khẳng định vùng đất ấy đã được giải phóng. Những lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa khói lửa không chỉ là biểu tượng chiến thắng, mà còn là niềm tin, là hy vọng cháy bỏng của cả dân tộc.

Chiến tranh qua đi, bà trở về với cuộc sống đời thường. Những vết thương của thời gian có thể đã in hằn trên cơ thể, nhưng ký ức về một thời hoa đỏ vẫn luôn sống động. Với những đóng góp thầm lặng nhưng to lớn, bà đã được Nhà nước trao tặng giấy khen trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước - một sự ghi nhận xứng đáng cho những hy sinh của bà. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng của biết bao người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh - kiên cường, bất khuất, giàu lòng yêu nước. Họ chính là những “bông hoa đỏ” nở giữa bom đạn, góp phần làm nên mùa xuân độc lập của dân tộc hôm nay.

Để đền đáp lại những công ơn đó thế hệ trẻ chúng con xin hứa sẽ là những thanh niên luôn sẳn sàng vì tiếng gọi của Tổ Quốc, giữ gìn hoà bình đất nước!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn