Ký ức không phai mờ
Tiếp tôi tại nhà riêng trên con ngõ Chợ Cầu Muối, TP. Hồ Chí Minh, ông Ngô Ngọc Dũng vẫn chưa nguôi xúc động khi nhắc đến những ngày tháng sôi nổi của phong trào thanh niên, học sinh, sinh viên Đà Lạt năm 1966. Ông sinh năm 1944 tại Đà Lạt, tức là khi đó ông 22 tuổi, Đà Lạt với ông là mảnh đất gắn bó máu thịt. Ông cùng những đồng chí của mình, mỗi người đến với Đà Lạt từ một miền quê khác nhau: Huế, Quảng Nam, Đà Nẵng… cùng khơi lên phong trào chống Mĩ – ngụy bởi chung một tình yêu quê hương, đất nước. “Khi đó chúng tôi đều còn rất trẻ, được học hành cẩn thận, tấm lòng chỉ sục sôi một khát vọng tự do, dân chủ, không cam chịu sự kìm kẹp, giọng điệu mị dân của chính quyền”, ông Dũng bộc bạch.
Sau 77 ngày đêm làm chủ phân nửa Đà Lạt, tổn thất chính quyền Đà Lạt gây ra cho phong trào thanh niên, học sinh, sinh viên vô cùng to lớn. Có không ít máu đã đổ nhưng anh em nhóm “Thất hiền” vẫn một lòng theo cách mạng. Ông Ngô Ngọc Dũng cho biết: rời Đà Lạt, anh em tôi lại hòa mình vào nhiều cuộc chiến khác của đất nước. Trước và sau chiến dịch Mậu Thân 1968, bảy anh em chúng tôi ngày đó lần lượt bị địch bắt và lại cùng tiếp tục đấu tranh trong nhà tù Mĩ – ngụy. Riêng tôi, năm 1968 bị bắt giam tại nhà tù Côn Đảo. Đó là một sự trùng lặp đặc biệt vì đúng 60 năm trước, ông ngoại tôi là chí sĩ yêu nước Lê Văn Tiến vì tham gia phong trào yêu nước của cụ Phan Châu Trinh nên bị thực dân Pháp đày đi Côn Đảo. Nơi đây, tôi như thấy lại hình ảnh của ông ngoại năm xưa kiên cường giữa đất trời Côn Đảo, tôi được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục cùng các đồng chí đấu tranh trong trại giam: chống chào cờ, chống các nội quy, chống các hình thức khổ sai… 30/4/1975, miền Nam được giải phóng, anh em trong trại giam cũng nổi dậy cướp chính quyền và trở về quê cùng đoàn quân chiến thắng.
Từ năm 1975, ông Dũng đã tham gia công tác tại các chức vụ lãnh đạo Đảng và UBND huyện Cần Giờ, TP Hồ Chí Minh, Giám đốc các đơn vị kinh tế quốc doanh, Siêu thị Co.op Mart… Ông được nhà nước và Đảng tặng các danh hiệu: Huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng II, Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng…
Từ ngày nghỉ hưu đến nay, ông Dũng thanh thản sống cùng gia đình cậu con trai vui cùng ba đứa cháu nhỏ. Cả con trai và con dâu ông đều học hành thành đạt và mỗi người có một sự nghiệp riêng. Tuy thế, tối tối, cả gia đình vẫn quây quần bên mâm cơm. Với ông, đó là niềm hạnh phúc bình dị nhưng quý giá vô cùng: “Tôi không bao giờ tiếc những năm tháng cùng anh em lăn lộn, đấu tranh, cũng không bao giờ tiếc những năm tháng tù đày, gian khổ. Thế hệ chúng tôi mừng lòng khi được hi sinh để con cháu hôm nay được sống hòa bình, dân chủ. Tôi không có hạnh phúc nào hơn là ngày ngày được ngắm ba đứa cháu nội vui chơi, líu ríu nói chuyện, trêu đùa… với nhau”.
Nhắc đến những người đồng chí năm xưa, ông xúc động cho biết nhóm “Thất hiền” nay đã người còn, người mất. “Người mất đã mồ yên mả đẹp, tôi tin các anh em nơi chín suối đều mỉm người mãn nguyện về cuộc đời sôi nổi của mình. Người còn, tôi tin ai cũng như tôi, thanh thản sống giữa cuộc đời mới và vui với những đóng góp nho nhỏ của mình cho gia đình, cộng đồng. Đó có thể là kinh nghiệm sống, là vài việc vặt trong gia đình… hay đơn giản chỉ là sống vui, sống khỏe để con cháu an lòng…”.
Dẫu biết rằng “Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu/ Dấn thân vô là phải chịu tù đày/ Là gươm kề cổ, súng kề tai/ Là thân sống chỉ còn coi một nửa” (Trăng trối-Tố Hữu) và nhà cách mạng Ngô Ngọc Dũng đã hiểu được như thế, đã dám dấn thân để cùng bao thế hệ cha anh gìn giữ non sông mang về trái ngọt độc lập tự do cho Tổ quốc. Còn hôm nay đang từng ngày từng giờ chống lại những cơn đau khủng khiếp nhưng khi nói về một thời oai hùng ấy cựu từ Côn Đảo Ngô Ngọc Dũng vẫn nở nụ cười hy vọng cho thế hệ hôm nay.



