KÝ ỨC KHÔNG PHAI MỜ CỦA CỰU CHIẾN BINH NGÔ THANH QUẾ VÀ HÀNH TRÌNH CHIẾN ĐẤU GIÚP CÁCH MẠNG CAMPUCHIA (1984)
KÝ ỨC KHÔNG PHAI MỜ CỦA CỰU CHIẾN BINH NGÔ THANH QUẾ VÀ HÀNH TRÌNH CHIẾN ĐẤU GIÚP CÁCH MẠNG CAMPUCHIA (1984)
KÝ ỨC KHÔNG PHAI MỜ CỦA CỰU CHIẾN BINH NGÔ THANH QUẾ VÀ HÀNH TRÌNH CHIẾN ĐẤU GIÚP CÁCH MẠNG CAMPUCHIA (1984)
"Có những khoảng lặng của lịch sử mà chỉ cần nhắc đến, tim người ta bỗng thắt lại"
"Chiến tranh không có mặt người chiến thắng, chỉ có những người còn sống sót với trái tim đầy vết thương"
Chiến tranh - Thời hoa lửa của dân tộc, không chỉ được viết nên bằng bom đạn, mà còn bằng những câu chuyện thấm đẫm tình người. Đó là nơi tuổi trẻ gửi lại 1 phần máu đỏ, nơi tình đồng đội bừng sáng trong khói lửa, nơi những người me-người vợ hậu phương thắp mãi ngọn đèn chờ đợi. Giữa những mất mát không thể đong đếm, con người vẫn nâng niu nhau bằng yêu thương, để rồi chính thứ tình người ấy đã trở thành ngọn lửa giữ ấm 1 thời bom đạn. Giờ đây khi được ngồi nghe cựu chiến binh Ngô Thanh Quế kể lại toàn bộ quá trình ông tham gia và cuộc đấu tranh đó mà lòng đau thắt và càng biết ơn những người chiến sĩ với lòng dũng cảm,dám đứng lên tham gia kháng chiến. Ông Ngô Thanh Quế sinh ngày 6-4-1966 tham gia cách mạng đợt 2 năm 1984 khi ông tròn 18 tuổi. "Người lính mang theo trái tim tuổi đôi mươi nhưng ý chí thì tựa thép". Ông ở tiểu đoàn 10 trung đoàn 29 sư đoàn 307-huấn luyện ở An Sơn nghĩa bình. Bắt đầu là 3 tháng quân trường ở An Sơn rồi bắt đầu qua chiến trường K tiếp đến vượt sông Mê Công mất 2 ngày 1 đêm rồi đánh trận giữ chùa Preah ViHear (biên giới của Cam-Thái). Suốt quá trình tham gia kháng chiến đầy gian khổ, đêm phải nằm ngủ hầm âm ngày thì đi kháng chiến. Các chiến sĩ phải vác súng đạn đi 7 ngày 7 đêm nào đến địa điểm thì dừng. Khi vác súng đạn tới trận nội địa đánh xong thì ông cùng đồng đội đóng quân tại chùa Preah ViHear. Lính bộ binh trực thuộc tiểu đoàn pháo(bảo vệ cây pháo) xuất phát từ Việt Nam rồi vượt qua sông Mê Công tới tỉnh Siem Reap tới Takeo ở Campuchia rồi tiến quân lên chùa Preah ViHear quá trình đó phục vụ 3 năm 7 tháng rồi trở về phục viên. Ông kể là tham gia 3 đợt chiến dịch cực kì gian khổ, thiếu ăn thiếu uống.
Trong suốt quá trình đi thì ông không cảm thấy lo sợ hay chùng bước mà chỉ mang trong lòng 1 nỗi nhớ nhà nhớ quê hương da diết. Những người đồng đội ở chiến trường K hòa đồng, đùm bọc lẫn nhau - "Một chiếc áo mỏng chia đôi, một củ sắn cũng nhường nhau ông nói đó là tình đồng chí nảy nở giữa chiến trường". Sau khi làm tròn trách nhiệm và trở về nước, ngày mà hòa bình đến, đất nước mỉm cười với sự cố gắng sự anh dũng và niềm vui chiến thắng. Ông nói rằng: "Đối với những người lính, hòa bình không chỉ là kết thúc tiếng súng mà là trở về bên mái nhà, nghe tiếng gà gáy buổi sớm, được nhìn ngắm những cánh đồng lúa mùa gặt. Họ chiến đấu anh dũng không phải vì chiến tranh mà vì một ngày mai đất nước nở hoa, trẻ nhỏ không còn nghe tiếng bom". " Nhìn lại những năm tháng nhân dân ta kề vai sát cánh cùng cách mạng Campuchia trong ngọn lửa chiến tranh, ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là cái giá được trả bằng máu, bằng tuổi trẻ và cả ước mơ dang dở của thế hệ trước. Bởi vậy, gửi đến thế hệ trẻ hôm nay- những người đang sống giữa bầu trời yên bình-xin hãy trân trong lịch sử, biết ơn những người đã ngã xuống và sống xứng đáng với những gì cha ông đã gìn giữ. Bởi khi biết nâng niu quá khứ, ta mới có thể xây dựng tương lai bằng trái tim mạnh mẽ và trách nhiệm của chính mình." Điều mà cựu chiến binh Ngô Thanh Quế muốn gửi đến thế hệ trẻ ngày nay.


