Bài viết

Ký ức không phai về một thời hoa lửa

Trong mạch nguồn lịch sử thiêng liêng của dân tộc , cuộc kháng chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972 mãi là một khúc tráng ca bất tử . Đi qua những năm tháng khói lửa ấy , dòng sông Thạch Hãn không chỉ ôm lấy linh hồn của những người lính tuổi đôi mươi , mà còn ghi dấu chiến công thầm lặng của một người con gái kiên cường . Đó là bà Nguyễn thị Thu ‘thường gọi thân thương là o Thu’, người nữ du kích dũng cảm của làng Giang Hến , xã Triệu Giang ‘nay thuộc thị Ái tử , huyện triệu Pho

Tây Ninh20/05/2026Nguyễn Thanh Trúc (Trường THCS Trảng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong mạch nguồn lịch sử thiêng liêng của dân tộc , cuộc kháng chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972 mãi là một khúc tráng ca bất tử . Đi qua những năm tháng khói lửa ấy , dòng sông Thạch Hãn không chỉ ôm lấy linh hồn của những người lính tuổi đôi mươi , mà còn ghi dấu chiến công thầm lặng của một người con gái kiên cường . Đó là bà Nguyễn thị Thu ‘thường gọi thân thương là o Thu’, người nữ du kích dũng cảm của làng Giang Hến , xã Triệu Giang ‘nay thuộc thị Ái tử , huyện triệu Phong , tỉnh Quảng Trị’

Hình 1 : các cựu chiến binh về bên bến thả hoa bờ Bắc sông Thạch Hãn để tưởng nhớ đồng độ ‘ảnh Quốc Nam’

Mùa hè năm 1972 , mảnh đất Quảng Trị oằn mình dưới hàng vạn tấn bom đạn của kẻ thù . Khi ấy , o Thu vừa tròn 18 tuổi , vừa tham gia lực lượng du kích địa phương . Chiến sự bùng nổ , người chồng chưa cưới lên đường ra trận , bà Thu ở lại cùng người cha chồng tương lai là lão ngư Nguyễn con nhận một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm : sử dụng chính con đò cào hến nhỏ bé của gia đình tại bến làng tiền để đưa quân giải phóng vượt sông . Khúc sông từ các xã Triệu Long , Triệu Giang , Triệu thành khi ấy đã trở thành tuyến đường huyết mạch quyết định sự chi viện cho trận địa thành cổ

Suốt 81 ngày đêm tử thần , dòng sông Thạch Hãn bị cày xới liên tục bởi bom gầm , pháo dội , nước sông đục ngầu cuốn cuộn chảy . thế nhưng , bất chất hiểm nguy , con đò của cha con O Thu vẫn phăm phăm rẽ sóng , trung bình mỗi ngày vượt 30 đến 40 lần ban ngày địch đánh phá ác liệt , hai cha con phải nương theo ánh pháo sáng và “ nghe tiếng nước” trong đêm tối để giữ vững tay lái chuyến đò đi chở bộ đội , vũ khí và lương thực chi viện , chuyến đò về lại nặng trĩu tâm tư khi xuôi dòng đưa các thương binh về hậu tuyến . giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết ,o Thu cùng cha chồng đã trở thành những nhịp nối đôi bờ , chở che cho hàng ngàn người lính trẻ tiến vào giữ vững từng tấc đất thiêng liêng

Hình 2 bà nguyễn thị thu ‘o thu’ nâng niu bức ảnh tư liệu , tái hiện chuyến đò chở chiến sĩ vượt sông thạch hãn năm 1972

Chiến tranh khép lại , bà Nguyễn thị thu may mắn được đoàn tụ cùng gia đình và chồng khi đất nước thống nhất và tiếp tục được cuộc sống bình dị ở quê nhà.Hơn nữa thế kỷ trôi qua nữ du kích năm xưa tóc đã bạc , sức khỏe yếu đi vì di chứng chiến tranh nhưng kí ức về những người đồng đội nằm lại dưới đáy sông sâu , vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm , câu chuyện thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Thu và lão ngư Nguyễn Con chính là biểu tượng bất diệt cho lòng quả cảm của quân và dân Quảng trị . đứng trước những trang sử sống ấy , thế hệ trẻ chúng em hôm nay nguyện ra sức học tập , rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh phi thường của thế hệ cha anh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn