Bài viết

KÝ ỨC KHÔNG PHAI VỀ MỘT THỜI HOA LỬA

Đà Nẵng10/06/2026Trịnh Thảo Nhi (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 30/4 lịch sử là dấu mốc thiêng liêng trong công cuộc giữ nước của

dân tộc Việt Nam. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức về ngày toàn thắng vẫn

vẹn nguyên trong lòng những người đã trực tiếp đi qua chiến tranh.

Những câu chuyện của nhân chứng lịch sử hôm nay nhắc nhớ các thế

hệ về giá trị của độc lập, tự do.

Những ký ức sống mãi theo năm tháng

Là thương binh hạng 2/4, nguyên Thiếu tá Tiểu đoàn 504 từng trực tiếp tham

gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông Bùi Văn Ngoa (ngụ xã Bình Hiệp, tỉnh Tây

Ninh) vẫn luôn mang theo mình những ký ức sâu sắc về ngày toàn thắng.

Nhớ lại khoảnh khắc lịch sử ngày 30/4/1975, ông không giấu được niềm xúc

động.

Thời điểm đó, ông vừa tròn 23 tuổi, mang trong mình nhiệt huyết tuổi trẻ cùng

niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Giữa những ngày tháng

chiến đấu ác liệt, ông và đồng đội đã cùng nhau vượt qua biết bao gian khổ,

hiểm nguy. Những cơn mưa bom, bão đạn không thể dập tắt ý chí của những

người lính trẻ. Họ chiến đấu không chỉ bằng vũ khí mà còn bằng lòng yêu

nước và khát vọng tự do cháy bỏng.

Ông Ngoa chia sẻ: “Khi nghe thông tin đất nước thống nhất, tôi vui mừng lắm!

Lúc đó cảm giác như mọi gian khổ, mất mát đều được đền đáp. Đi qua nhiều

tuyến đường, thấy người dân đổ ra, cờ hoa rực rỡ, ai cũng cười nói, ôm chầm

lấy nhau trong niềm vui chiến thắng, tôi càng xúc động hơn”.

Cựu chiến binh Bùi Văn Ngoa xem lại tấm ảnh thời trẻ của bản thân, hoài

niệm về ký ức ngày 30/4 lịch sử

Khoảnh khắc ấy, với ông Ngoa không chỉ là dấu mốc lịch sử của dân tộc mà

còn là một ký ức thiêng liêng, khắc sâu trong tâm trí. Ông nhớ như in hình

ảnh những người dân tay bắt mặt mừng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn

dài trên má và cả những cái bắt tay siết chặt giữa những người lính vừa bước

ra khỏi chiến tranh.

Chiến tranh đã lùi xa nhưng những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên

vẹn trong tâm trí ông. 51 năm trôi qua, thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ

nhưng không thể xóa nhòa những ký ức thiêng liêng ấy. Mỗi lần nhìn lại tấm

ảnh cũ chụp thời còn trẻ, ông lại lặng lẽ hoài niệm, lòng dâng lên niềm tự hào

khó tả.

Trong căn nhà nhỏ, những kỷ vật thời chiến được ông gìn giữ cẩn thận. Đó

không chỉ là minh chứng cho một thời tuổi trẻ oanh liệt mà còn là lời nhắc nhở

về giá trị của hòa bình hôm nay. Ông Ngoa thường kể lại những câu chuyện

ấy cho con cháu nghe để thế hệ sau hiểu hơn về lịch sử, về sự hy sinh của

cha ông. Đối với ông Ngoa, ngày 30/4/1975 không chỉ là ngày lễ lớn của đất

nước mà còn là dịp để ông sống lại với những ký ức tuổi trẻ, với những đồng

đội đã cùng ông đi qua chiến tranh. Nhiều người trong số họ đã mãi mãi nằm

lại nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình hôm nay.

“Tôi không bao giờ quên được cảm giác khi lá cờ giải phóng tung bay, đó là

khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong cuộc đời người lính của tôi. Chiến tranh

đã qua nhưng ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu sẽ theo tôi

đến suốt cuộc đời" - ông Ngoa trải lòng.

Hòa bình quý giá vô cùng!

Đó là câu nói của bà Võ Thị Phong (bí danh Võ Thị Xa, sinh năm 1953) -

nguyên Bí thư Liên chi đoàn Chín tháng Giêng đội Biệt động Trảng Bàng,

nguyên Bí thư Đảng ủy khối Doanh nghiệp tỉnh (Tây Ninh cũ), trong buổi trò

chuyện cùng phóng viên về khoảnh khắc chứng kiến miền Nam hoàn toàn

giải phóng, thống nhất đất nước.

Nhớ lại những ngày bom rơi, lửa đạn năm xưa, bà Phong không khỏi xúc

động vì sự khốc liệt của chiến tranh cùng sự hy sinh của biết bao đồng đội.

Bà kể, bà và bà Võ Thị Lý (bí danh Võ Thị Xấu, sinh năm 1948) là chị em ruột,

quê ở xã Gia Lộc, huyện Trảng Bàng, cùng tham gia cách mạng từ năm 1968.

Lớn lên từ phong trào thanh niên, học sinh của huyện Trảng Bàng, bà Lý và

bà Phong vận động học sinh tại Trường Thanh Khiết (Trảng Bàng) thành lập

Chi đoàn Thanh niên học sinh mang tên "Chín tháng Giêng", liên chi đoàn

thuộc Biệt động Trảng Bàng do bà Phong làm bí thư và hoạt động cách mạng.

Liên chi đoàn đã góp phần xây dựng cơ sở, gầy dựng lực lượng cách mạng

tại địa phương, có nhiệm vụ may cờ, treo cờ giải phóng; in, rải truyền đơn;

chuyển vũ khí; đánh địch trong lòng địch giữa lòng thị trấn,...

Với những câu truyền đơn "Đố ai quét sạch lá rừng, còn quân Mỹ ngụy không

ngừng đấu tranh", "Thanh niên Trảng Bàng đứng lên chống Mỹ, cứu nước"

hay "Mỹ phải cút về nước, anh em sĩ quan, binh sĩ của ngụy hãy quay súng

trở về với nhân dân",... hai chị em đã lan tỏa phong trào chống Mỹ ra khắp thị

trấn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn