Ký ức không phai về tình đồng đội và gia đình
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Võ Đại Hùng trong thời kỳ hậu chiến.
Bức tranh ký ức về Đồng Lộc trong tôi luôn được vẽ bằng hai mảng màu: sự tàn khốc ác liệt của đạn bom và vẻ đẹp nhân văn rạng ngời của tình người. Giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh ấy, những người lính cụ Hồ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu với tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, không một lần lùi bước. Trong bóng tối của những đêm trinh sát sâu trong lòng địch, tôi và đồng chí Hoàng chỉ giao tiếp bằng những cái chạm tay ký hiệu. Sự phối hợp ăn ý, tin tưởng tuyệt đối vào nhau là chìa khóa để hoàn thành nhiệm vụ. Mạng sống của người này phụ thuộc vào người kia, sự gắn kết ấy thiêng liêng và bền chặt hơn bất cứ điều gì trên thế gian này. Đêm giao thừa nơi chiến hào, nhìn lên bầu trời rực sáng đạn pháo thay vì pháo hoa, nước mắt tôi khẽ rơi khi nghĩ về mâm cỗ tất niên ở nhà. Mẹ chắc đang rưng rưng mong ngóng tin con. Tình cảm gia đình sâu nặng đã biến thành sức mạnh phi thường, giúp người lính cụ Hồ vững vàng vượt qua nỗi cô đơn và sự sợ hãi tột cùng trước cái chết bủa vây. Giờ đây mái đầu đã bạc trắng, những đêm trái gió trở trời vết thương cũ lại đau nhức, nhưng trong lòng luôn cảm thấy thanh thản. Vòng tay ấm áp của gia đình và những cuộc điện thoại hỏi thăm của đồng đội cũ là niềm hạnh phúc tuổi xế chiều. Tình lính, tình người mãi là bản hùng ca bất diệt trong trái tim chúng tôi vang vọng mãi.



