Ký ức không quên
Sau khi rời quân ngũ, bác Lê Thị Minh trở về đời thường. Nhưng ký ức chiến trường vẫn theo bác suốt cuộc đời. Mỗi khi nhắc lại, bác không kể nhiều về gian khổ, mà kể về con người. Đó là cách bác giữ gìn thời hoa lửa của mình.
Bác nói, có những đêm nằm nghe mưa, bác lại nhớ tiếng mưa rừng năm xưa. Nhớ ánh đèn pin chớp tắt báo hiệu thông tin đã nối. Nhớ những gương mặt giờ không còn gặp lại.
“Chiến tranh qua rồi,” bác nói, “nhưng ký ức thì không đi đâu cả.” Bác không buồn khi nhớ lại, chỉ trầm ngâm.
Người viết hiểu rằng, thời hoa lửa của bác Lê Thị Minh không nằm trong giấy khen hay huân chương, mà nằm trong sự bình thản của một người đã đi qua thử thách lớn nhất của đời mình.



