Cựu chiến binh

Ký ức không quên

Có những con người đã sống trọn tuổi thanh xuân của mình… để chúng ta có một cuộc đời bình yên hôm nay.

Hải Phòng01/04/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống chậm trên mái nhà ngói cũ. Ông Sáu ngồi bên hiên, tay lần giở từng trang cuốn sổ đã ngả màu theo năm tháng. Mỗi trang giấy là một lát cắt của quá khứ – một thời hoa lửa mà ông chưa bao giờ quên. Tôi ngồi bên cạnh, khẽ hỏi:
“Ông còn nhớ nhiều không ạ?” Ông cười nhẹ:
“Quên sao được… có những thứ muốn quên cũng không quên nổi.” “Ngày đó, ông hai mươi mốt tuổi…” Ông rời quê trong một buổi sáng sớm, sương còn phủ trắng cánh đồng. Không kịp nói lời chia tay dài, chỉ kịp nhìn mẹ thật lâu. “Lúc ấy, ông không nghĩ nhiều. Chỉ biết đất nước cần thì mình đi.” Chiến trường đón ông bằng những ngày hành quân triền miên. Rừng sâu, suối cạn, đói rét và cả những cơn sốt rừng khiến người lính gầy đi trông thấy. Nhưng thứ làm ông nhớ nhất… không phải là gian khổ. Mà là những con người bên cạnh mình. Ông kể về Hùng – người bạn cùng quê, nhập ngũ cùng ngày. “Hai đứa hẹn với nhau, sau này hòa bình sẽ về cùng cưới vợ, dựng nhà.” Những lời hẹn giản dị, nhưng là động lực để họ vượt qua từng ngày. Trong chiến tranh, họ luôn ở cạnh nhau. Chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Có khi chỉ cần một câu nói đùa cũng đủ xua đi nỗi sợ. Một đêm mưa rừng, đơn vị nhận lệnh giữ chốt. Địch tấn công bất ngờ. “Trời tối đen như mực. Chỉ có ánh chớp của đạn sáng lóe lên từng hồi.” Tiếng súng dồn dập. Đất rung lên theo từng tiếng nổ. Trong lúc ác liệt nhất, Hùng bị thương. “Ông kéo nó vào phía sau, nó nắm tay ông, nói:
‘Nếu tao không qua khỏi… mày về nói với má tao… tao không sợ…’” Ông nghẹn lại. “Ông gắt nó: ‘Im đi, mày phải sống!’” Nhưng chiến tranh không nghe lời ai. Sáng hôm sau, trận đánh kết thúc. Chốt giữ được. Nhưng Hùng… không còn nữa. Ông Sáu lặng im rất lâu. Gió thổi qua, làm trang sổ khẽ rung. “Ông giữ lời hứa với nó. Sau này về quê, ông đến thăm má nó. Nhưng… mỗi lần nhìn bà, ông lại thấy mình có lỗi.” Ông thở dài. “Giá như hôm đó… ông nhanh hơn một chút…” Nhiều năm đã trôi qua. Chiến tranh đã lùi xa. Nhưng với ông, mọi thứ vẫn như mới вчера (hôm qua). “Có những đêm, ông vẫn giật mình tỉnh giấc… tưởng như còn nghe tiếng gọi của đồng đội.” Ông gấp cuốn sổ lại, ánh mắt trầm ngâm: “Người ta hay nói thời gian sẽ làm phai nhạt tất cả. Nhưng với người lính… có những ký ức không bao giờ phai.” Trước khi tôi rời đi, ông nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Các cháu bây giờ không phải sống trong bom đạn… đó là điều may mắn. Nhưng đừng quên, hòa bình này được đánh đổi bằng rất nhiều tuổi trẻ.” Tôi bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ, lòng nặng trĩu. “Ký ức không quên”… Không phải để buồn. Mà để nhắc nhớ rằng: Có những con người đã sống trọn tuổi thanh xuân của mình… để chúng ta có một cuộc đời bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn