Bài viết

Ký ức không quên của Cựu chiến binh Cao Văn Cà

Có những ký ức không nằm trong sách giáo khoa. Không được ghi chép bằng những con số khô khan. Mà được khắc sâu bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của một thế hệ. Ngày ấy, họ ra đi khi mái tóc còn xanh, trong balô không có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo bạc màu, một bức thư nhà gấp vội, và một niềm tin giản dị: nếu mình không đi, Tổ quốc sẽ ra sao? Và không đâu xa , hôm nay mình xin kể câu chuyện về chính người ông của mình. Và Thật tự hào biết mấy hôm nay mình có cơ hội chia sẻ về ông. Ông tên là

Hải Phòng15/01/2026Đoàn trường THPT Thanh Bình (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thanh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức không quên của Cựu chiến binh Cao Văn Cà

Ông tôi là người đã đi qua hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Ông tham gia những ngày cuối đầy ác liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và trải suốt chặng đường dài, gian khổ của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Cuộc đời ông gắn liền với bom đạn, mất mát và những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.

Hôm nay, trong những tháng ngày hòa bình, ông ngồi kể cho con cháu nghe những câu chuyện của một thời máu lửa. Đó là những ký ức không thể nào quên, từ những ngày đầu tiên ông mới nhập ngũ cho đến những thời khắc chiến đấu ác liệt nhất.

Câu chuyện đầu tiên ông kể là những ngày đầu mới vào quân ngũ. Khi ấy, ông còn rất trẻ, mọi thứ đều xa lạ. Ông cùng đồng đội hành quân bộ hàng trăm cây số để vào nơi tập kết. Chưa kịp ổn định thì bất ngờ máy bay B52 dội bom, sức ép hất ông văng lên cây trong nỗi sợ hãi tột cùng. Sau đó, ông được anh em đưa vào điều trị tại Bệnh viện 112. Chưa kịp bình phục hoàn toàn, ông lại lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ông tham gia chiến dịch Trường Sơn, hành quân sang cả đất nước Cam-pu-chia, chiến đấu trong cuộc chiến chống tập đoàn Pôn Pốt. Trải qua bao lần sinh tử, hôm nay ông trở về với thân thể không còn lành lặn: một thương binh hạng 4/4, mang trong mình di chứng của chất độc màu da cam.

Nhưng xúc động và khắc sâu trong tim ông hơn cả là câu chuyện về một người bạn – người lính lái xe Trường Sơn. Anh không trực tiếp cầm súng xung phong nơi tuyến đầu, mà cầm vô lăng trong đêm tối, chở đạn, chở gạo, chở cả sự sống ra mặt trận. Mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với cái chết. Đường bị bom đánh sập, anh lấp tạm rồi lại đi. Xe hỏng, anh tự sửa. Đồng đội mệt, anh nhường phần cơm ít ỏi của mình.

Một đêm mưa lớn, đơn vị cần hàng gấp. Ai cũng biết cung đường ấy vừa bị bom tọa độ tàn phá dữ dội. Anh tình nguyện đi trước. Trên đường, xe trúng mảnh bom. Anh kịp đánh lái, đẩy xe vào lề núi để bảo toàn hàng hóa. Hàng còn nguyên, nhưng anh thì không bao giờ tỉnh lại nữa. Sáng hôm sau, chuyến hàng đến đơn vị đúng giờ. Nhờ chuyến xe ấy, nhiều người lính ngoài mặt trận đã sống sót. Trong cabin, đồng đội tìm thấy mảnh giấy nhỏ anh để lại: “Nếu xe tới nơi, coi như tôi đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Anh không có huân chương lớn, không có lễ vinh danh rầm rộ. Chỉ có một con đường Trường Sơn đã in dấu bánh xe và cả mạng sống của anh. Trong hòa bình hôm nay, mỗi chuyến xe lăn bánh dường như vẫn mang theo bóng dáng của những người lính lái xe năm xưa – những người đã vĩnh viễn không trở về.

Cuộc đời ông tôi còn rất nhiều câu chuyện như thế, với biết bao lần cận kề lựu đạn, bom đạn và cái chết. Dẫu những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng chưa một phút giây nào ông quên được đồng đội, quên được những ngày cùng nhau sống và chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Hiện nay, ông tham gia công tác tại Hội Cựu chiến binh thôn Hào Xá 2, xã Thanh Hà, thành phố Hải Phòng. Ông vẫn nâng niu từng kỷ vật, từng ký ức của một thời oanh liệt, trong niềm tự hào, biết ơn và hạnh phúc.

Và đó chính là ông tôi của hiện tại – một người ông bình dị mà cao cả, khiến tôi luôn cảm thấy quá đỗi tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn