Cựu chiến binh

KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA CỰU CHIẾN BINH TRƯƠNG VĂN LÊ

KÝ ỨC KHÔNG QUÊN CỦA CỰU CHIẾN BINH TRƯƠNG VĂN LÊ

Quảng Trị01/04/2026Cao Thị Tố Nga (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, cũng như bao thanh niên lúc bấy giờ, chàng trai Trương Văn Lê sinh ra ở xã Gia Ninh (Quảng Ninh) khi mới 17 tuổi nghe theo tiếng gọi của con tim, của Tổ quốc lên đường nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị C362. Thời điểm ấy, C362 huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ truy quét biệt kích tại biên giới xã Trường Sơn (Quảng Ninh).

Đến tháng 5/1969, ông chuyển sang đơn vị C1-D45, Tỉnh đội Quảng Bình tham gia chiến đấu tại chiến trường B5 Quảng Trị. Đây là khoảng thời gian rất ác liệt, ông cùng đồng đội đối mặt với bom đạn và điều kiện sống vô cùng gian khổ, thiếu thốn. Trong một trận chiến, ông bị thương phải trở về tuyến sau điều trị. Với ý chí kiên cường, ông đã nhanh chóng quay trở lại đơn vị ngay khi hồi phục.

Đầu năm 1972, ông được điều chuyển về đơn vị mới thành lập C1-D46 thuộc Tỉnh đội Quảng Bình, giữ vai trò Tiểu đội trưởng huấn luyện, chuẩn bị lực lượng bổ sung cho Sư đoàn 320B. Tháng 6/1972, ông trực tiếp tham gia chiến dịch Thành cổ Quảng Trị, đảm nhiệm chức vụ Trung đội trưởng thuộc đơn vị C11-D3-E48-F320B. Thời gian này, Mỹ - Ngụy trút xuống đây hơn 328.000 tấn bom đạn, tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima. Đây là cuộc hành binh đẫm máu, cực kỳ tàn bạo với đủ loại vũ khí hiện đại, từ bom phá, bom napan, bom lân tinh, bom bi, bom 7 tấn, bom điều khiển bằng lade đến các loại pháo chơm, pháo khoan, chất độc hoá học và hơi ngạt… Nhằm mục đích hỗ trợ cho tinh thần quân ngụy, ngoài máy bay chiến thuật, chiến lược oanh tạc theo yêu cầu của bộ binh ở tiền duyên, Mỹ còn cho pháo hạm, pháo mặt đất tầm xa bắn tới hai vạn viên đạn suốt một ngày. Với chiến thuật “chậm chắc” mỗi khi gặp quân ta, quân địch dừng lại, đội bom, pháo vào rồi mới tổ chức tiến công tiếp.

Suốt 81 ngày đêm, nơi đây trở thành chiến trường đẫm máu, mỗi mét vuông đất hứng chịu hàng ngàn quả pháo, không một cành cây, ngọn cỏ nào có thể sống được. Quân ta kiên cường trụ vững suốt 81 ngày đêm, với ý chí “bộ đội còn, Quảng Trị còn” đã làm thất bại ý đồ tái chiếm toàn bộ Quảng Trị của địch, buộc Mỹ phải xuống thang chiến tranh, mở đường cho Hiệp định Paris năm 1973. Thành cổ trở thành một nghĩa trang không bia mộ, nơi thân xác các chiến sĩ hòa tan vào cỏ cây, đất đá. Chính trận chiến này đã để lại trong ông Trương Văn Lê những ký ức sâu sắc, không thể phai mờ. Ông Trương Văn Lê kể lại: “Có những đêm không ngủ, dưới làn mưa bom, anh em chúng tôi bảo nhau phải giữ vững tinh thần, sống chết có nhau. Nhiều đồng đội của chúng tôi đã hy sinh, nhưng càng mất mát càng thêm quyết tâm để chiến đấu. Khi ấy, ý chí kiên cường của người lính càng được thử thách và hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết!”.

Đối mặt với bom đạn ác liệt, hy sinh mất mát diễn ra hàng ngày, nhưng ông cùng đồng đội luôn vững vàng chiến đấu, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương. Trong một lần bị thương và được chuyển ra Bắc điều trị, ngay sau khi phục hồi, ông quay trở lại đơn vị để sát cánh với đồng đội.

Từ tháng 11/1972-10/1973, ông tiếp tục tham gia chiến đấu tại các trọng điểm trên chiến trường Quảng Trị và bị thương lần thứ ba. Vết thương khá nặng nên sau khi phục hồi, ông được phân công đảm nhiệm công tác chính sách hậu phương quân đội tại đơn vị C1-D27-F320B cho đến khi phục viên về địa phương vào tháng 3/1975. Với tinh thần quả cảm và anh dũng trong chiến đấu, ông được Nhà nước trao tặng nhiều danh hiệu và phần thưởng cao quý.

Cựu chiến binh Trương Văn Lê là một trong những nhân chứng trải qua thời kỳ khốc liệt nhưng cũng hào hùng của dân tộc. Tinh thần chiến đấu của ông thể hiện cho chân lý “Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ” và “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Câu chuyện của ông là bài học thực tiễn sinh động về lòng quả cảm, về chủ nghĩa yêu nước, về truyền thống anh hùng cách mạng để thế hệ trẻ noi theo./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn