Ký ức không quên của người lính lái xe tăng (1)
Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong sách vở khô khan mà sống mãi qua lời kể của những con người đã đi qua chiến tranh. Với em, câu chuyện về bác Nguyễn Văn Thao – người cựu chiến binh quê ở xã Thạch Đồng, huyện Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ – là một câu chuyện như thế. Đó không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hi sinh thầm lặng của thế hệ cha anh.
Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong sách vở khô khan mà sống mãi qua lời kể của những con người đã đi qua chiến tranh. Với em, câu chuyện về bác Nguyễn Văn Thao – người cựu chiến binh quê ở xã Thạch Đồng, huyện Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ – là một câu chuyện như thế. Đó không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hi sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Bác Nguyễn Văn Thao sinh năm 1951 trong một gia đình thuần nông nghèo khó. Tuổi thơ của bác gắn liền với ruộng đồng và những ngày tháng vất vả nơi quê nhà. Dù cuộc sống thiếu thốn nhưng bác vẫn được gia đình cho đi học. Khi lớn lên, giữa lúc đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bác đã quyết tâm viết đơn xin nhập ngũ để góp sức bảo vệ Tổ quốc. Ban đầu, bác dự định trở thành một người lính bộ binh bình thường. Thế nhưng sau khi tìm hiểu, bác nhận thấy mình phù hợp hơn với binh chủng tăng thiết giáp nên đã lựa chọn con đường ấy. Từ năm 1972 đến năm 1976, bác tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nhắc về lần đầu ra chiến trường, bác kể rằng bản thân và đồng đội đều mang trong mình nỗi lo sợ. Nhưng vượt lên trên tất cả vẫn là tinh thần quyết tâm chiến đấu vì độc lập dân tộc. Trên chiếc xe tăng lao về phía trước, năm người lính trẻ mang theo niềm tin và hi vọng của cả đất nước. Có một kỷ niệm mà bác nhớ mãi. Trong một trận chiến ác liệt, giữa tiếng bom đạn vang trời, bác đang lấy đạn trên xe thì bất ngờ nghe thấy một tiếng nổ lớn phía sau. Chiếc xe tăng bị hất tung, đổ sập xuống khiến bác mắc kẹt bên dưới. Sức nặng của chiếc xe khiến chân bác bị đè đau đớn, tưởng chừng không thể thoát ra được. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đồng đội đã kịp thời chạy tới cứu bác ra ngoài. Điều may mắn là chiếc dây phục trang dày vô tình rơi xuống chân nên đã giúp bác giảm bớt thương tích. Sau lần ấy, dù bị đau nhưng bác vẫn tiếp tục chiến đấu cho tới ngày chiến thắng. Với bác, niềm vui lớn nhất không phải là huân chương hay thành tích mà là việc cả tổ lái đều còn sống để cùng nhau trở về quê hương. Ngày đất nước thống nhất, bác Nguyễn Văn Thao trở về trong niềm vui vỡ òa của gia đình và xóm làng. Sau này, bác gặp và nên duyên với bác Mạc Thị Mão – người phụ nữ hiền hậu cùng quê. Hai bác xây dựng một mái ấm hạnh phúc và có ba người con gái. Năm 2019, bác qua đời sau một cơn đột quỵ. Sự ra đi của bác để lại niềm tiếc thương cho gia đình, đồng đội và bà con lối xóm. Dù bác từng nhận được nhiều huân chương cao quý, nhưng điều khiến mọi người kính trọng hơn cả chính là tinh thần yêu nước, sự giản dị và ý chí kiên cường của một người lính Cụ Hồ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của bác Nguyễn Văn Thao vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của cha ông đi trước. Và có lẽ, đó chính là “một thời hoa lửa” đẹp nhất – thời của lòng yêu nước và khát vọng sống vì Tổ quốc.



