Ký ức không quên của người lính Nguyễn Đức Ngọc
Thực hiện kế hoạch hướng dẫn của Hội đồng Đội xã Thanh Hà về việc viết tiếp những câu chuyện hay theo chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, Liên đội trường THCS Thanh Thủy xin được trân trọng kể lại những ký ức xúc động về một người lính năm xưa – cựu chiến binh Nguyễn Đức Ngọc, người con ưu tú của quê hương Thanh Hà, đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bác Nguyễn Đức Ngọc sinh năm 1936, tại thôn Lại Xá 1, xã Thanh Hà, TP Hải Phòng (ngày nay).
Sống trong thời kỳ chiến tranh, bác hiểu thế nào là đời sống của người dân mất nước. Năm 16,17 tuổi bác đã tham gia đội du kích đi bao vây Bốt Hương.Cuối năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, hưởng ứng lời kêu gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Đức Ngọc đã hăng hái lên đường nhập ngũ trong đợt tổng động viên tháng 12 năm 1967. Gác lại sau lưng gia đình, quê hương và những ước mơ tuổi trẻ, bác bước vào quân ngũ với tinh thần quyết tâm cao độ: “Ra đi là để chiến đấu, là để bảo vệ độc lập, tự do cho đất nước.”Ngay từ những ngày đầu vào bộ đội, với bản lĩnh vững vàng và ý thức tổ chức kỷ luật cao, bác đã được tín nhiệm giao nhiệm vụ tiểu đội trưởng. Sau một tháng học tập, rèn luyện, bác tiếp tục được cử đi đào tạo lớp huấn luyện trung đội trưởng tại Trung đoàn 42, đóng quân ở Đồng Châu - Đá Bạc - Chí Linh. Những ngày tháng huấn luyện gian khổ, mưa bom, nắng lửa đã tôi luyện ý chí kiên cường và tinh thần thép của người lính trẻ.Sau đó, bác Nguyễn Đức Ngọc được bổ nhiệm làm Trợ lý Chính trị Tiểu đoàn 815, Trung đoàn 42, trực tiếp đi nhận quân tại tỉnh Hải Hưng. Trên cương vị công tác của mình, bác không chỉ làm tốt nhiệm vụ chuyên môn mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho đồng đội, góp phần xây dựng đơn vị đoàn kết, vững mạnh.Hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện, bác cùng đơn vị hành quân vào chiến trường 1-3 Thừa Thiên Huế - một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ. Chiến trường 1-3, Thừa Thiên Huế là nơi ghi dấu những tháng ngày chiến đấu vô cùng gian khổ nhưng cũng rất đỗi hào hùng trong cuộc đời người lính Nguyễn Đức Ngọc. Đây là một trong những địa bàn chiến lược trọng điểm, nơi địch đánh phá ác liệt với bom đạn trút xuống ngày đêm, rừng núi bị cày xới, làng mạc tiêu điều, khói lửa chiến tranh bao trùm khắp nơi.Những ngày đầu đặt chân tới chiến trường, bác cùng đồng đội phải hành quân liên tục trong điều kiện hết sức thiếu thốn. Lương thực khan hiếm, mỗi bữa ăn chỉ có nắm cơm vắt hoặc sắn khô, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Ban ngày tránh máy bay địch trinh sát, ban đêm tranh thủ hành quân, đào hầm, củng cố trận địa. Mỗi bước chân đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, bởi bom mìn và pháo kích có thể ập xuống bất cứ lúc nào.Trong vai trò Trợ lý Chính trị, bác Nguyễn Đức Ngọc không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn làm tốt công tác động viên tinh thần bộ đội. Giữa những thời khắc sinh tử, bác thường xuyên gần gũi, lắng nghe tâm tư của từng chiến sĩ, kể cho anh em nghe về quê hương, gia đình, về ngày chiến thắng đang đến gần để tiếp thêm niềm tin và ý chí chiến đấu. Chính tinh thần đoàn kết, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau đã giúp đơn vị đứng vững trước mọi thử thách.Có những trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo địch bắn cấp tập, đất đá rung chuyển, khói lửa mù mịt. Nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh ngay bên chiến hào. Dẫu đau xót, nhưng nén chặt nỗi đau riêng, bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, quyết không rời trận địa, bởi phía sau là Tổ quốc, là nhân dân đang trông chờ vào từng thắng lợi nơi tiền tuyến. Giữa chiến trường khốc liệt ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao. Họ chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô, thay nhau canh gác, dìu nhau vượt qua mưa bom bão đạn. Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã tiếp thêm sức mạnh để người lính vững vàng tay súng, giữ trọn niềm tin vào ngày hòa bình. Những năm tháng chiến đấu ở chiến trường 1-3 đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời bác Nguyễn Đức Ngọc. Đó là ký ức của mồ hôi, nước mắt và máu xương; của lòng dũng cảm, ý chí sắt đá và niềm tin son sắt vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của “thời hoa lửa” ấy vẫn cháy mãi, trở thành hành trang tinh thần quý báu, theo bác suốt cuộc đời.Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về “thời hoa lửa” ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí bác - đó là ký ức của lòng yêu nước nồng nàn, của tinh thần dũng cảm, của tình đồng chí, đồng đội keo sơn không thể nào quên. Câu chuyện về bác Nguyễn Đức Ngọc không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là biểu tượng đẹp về thế hệ cha anh đã sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ, xương máu vì độc lập, tự do của dân tộc. Đó chính là ngọn lửa truyền thống quý báu, thắp sáng niềm tự hào và tiếp thêm động lực cho thế hệ học sinh hôm nay ra sức học tập, rèn luyện, xứng đáng với những hi sinh cao cả của cha anh đi trước.


